PHONG VÂN NỔI - 6
Đó là ngọn đèn sau lưng y.
PHONG VÂN NỔI - 6
Đó là ngọn đèn sau lưng y.
PHONG VÂN NỔI - 5
Hề Bình bị một đám tà ma "cắn chặt giữa răng, chôn sống trong lòng" không muốn hắt xì chút nào.
PHONG VÂN NỔI - 4
Quần anh tụ hội (chương này không có Bình Bình).
PHONG VÂN NỔI - 3
Thời đại hơi nước lớn lặng lẽ vén màn trong hoàn cảnh tiên và phàm đều không nhận ra
PHONG VÂN NỔI - 2
Đường may tỉ mỉ và cách phối màu vừa nhìn đã biết là Thôi phu nhân làm thủ công, bên trong hà bao có một lá bùa bình an.
QUYỂN BỐN: VƯỢT NON
PHONG VÂN NỔI - 1
Tám năm.
LỬA VĨNH MINH - KẾT
Hơn tám trăm năm trước, Huệ Tương Quân vạch lớp da của linh sơn và chôn mồi lửa không tắt xuống, cơn gió ngoài vòng giáo hóa thổi tới, Chu thị lặn xuống biển sâu.
LỬA VĨNH MINH - 23
Khi ấy tỷ tỷ không còn nữa, ngươi làm đi.
LỬA VĨNH MINH - 22
Nàng là... cái nêm kẹt trong kẽ hở, là người mở ra cơ hội sống, là người sẽ không bao giờ được cứu.
LỬA VĨNH MINH - 21
- Chết đi!
LỬA VĨNH MINH - 20
Vào ngày xuất thế từ bí cảnh, ả đã biết mình muốn đi con đường thế nào, biết mình sẽ chết vì đâu... hệt như loài ve sinh trưởng vài năm dưới lòng đất, một mai phá đất ngâm dài, cao giọng hát ca, mặc kệ cùng đường hay không.
LỬA VĨNH MINH - 19
- Chu Doanh sẽ hận chết ta mất, làm sao đây? - Trạc Minh nói "làm sao đây”, nhưng lại hạ giọng cười khó tự kiềm chế - Ha ha ha, làm sao đây? Là của ta rồi.
LỬA VĨNH MINH - 18
- Ta lấy từ chỗ vãn thu hồng đấy, lõi lò Hóa Ngoại.
LỬA VĨNH MINH - 17
Thăng Linh lạ lùng nhất trên đời tránh được sự đuổi giết ráo riết của đạo trời, ra đời trên núi Tam Nhạc chon von độc nhất.
LỬA VĨNH MINH - 16
- Ta không tin.
LỬA VĨNH MINH - 15
Hắn có một thứ trực giác mãnh liệt, rằng bên trong lò Hóa Ngoại này... hình như thiếu gì đó.
LỬA VĨNH MINH - 14
Hề Bình chổng vó lên trời, trong lòng hỏi thăm hết một lượt mười tám đời tổ tông Huyền Vô.
LỬA VĨNH MINH - 13
Ngân Nguyệt luân tối tăm mất màu, lều tròn như cũng đang run lên bần bật.
LỬA VĨNH MINH - 12
Có phải là... lò Hóa Ngoại không?
LỬA VĨNH MINH - 11
- Tu hành không phải chèo thuyền ngược dòng, mà là trèo ngược lên vách núi dựng đứng và thác đổ, được ăn cả ngã về không, có một chút cơ hội cũng phải dốc toàn lực với lấy, mặc kệ tư thế có đẹp đẽ hay không.