THÁI TUẾ – CHƯƠNG 147

PHONG VÂN NỔI – 5

Tác giả: Priest

Edit: El-Ngựa sắt sông băng vào trong mộng

Tháng năm, dương cực chuyển âm*, chướng dịch ẩn dưới lá cây tươi tốt.
*Tức Hạ chí, ngày mặt trời đạt vị trí cao nhất trên bầu trời và thời gian sáng dài nhất. Người xưa quan niệm Hạ chí là ngày dương khí đạt đỉnh và âm khí bắt đầu sinh ra.

Các anh hùng không ra ngoài sáng không từ bỏ việc kiếm tìm bất cứ lối ra nào, họ đều ôm ý định đến Nam Hải.

Sức nặng của Thăng Linh không phải thứ mà “thế lực” gồm một đống quân ô hợp làm gì được. Đông hoàng một chọi hai, biết mình đã hết cách bắt đôi gian phu dâm phụ kia, mà dù sao hắn cũng là bá chủ đất bách loạn, Tây vương mẫu và Quảng An đế quân nhất thời cũng không lay nổi hắn. Thế là ba người bắt tay giảng hòa một cách kì dị, chung sống hòa bình trên một lục địa, hơn nữa còn bịt mũi kết minh.

Triệu Cầm Đan làm “tiên sinh khai sáng” tám năm ở huyện Đào không dò hỏi số tiền dùng cho một ngày, tai không nghe lòng không phiền.

Một con cá voi dài có thể lấy giả tráo thật lướt qua dưới đáy biển sâu ngàn trượng, minh văn trên bụng lóe ánh sáng mờ – đó là một tiên khí có thể lặn sâu dưới biển.

Lần này, ngoài mặt có vẻ như đại tà ma câu kết với nhau, một kẻ khác ở nội môn Lăng Vân vi phạm giao ước tiết lộ bí mật, trên thực tế rất có thể là hai tộc Tu Dực Mật A nội loạn, tộc Mật A muốn triệu tập những đại tà ma này để lợi dụng thông qua phương thức nào đó.

Tiên khí này có phần tương tự “mực lớn” Thiên Nhật Bạch dùng khi cướp tàu áp tải linh thạch của Đại Uyển, nhưng dáng điệu khoan thai hơn con mực hèn hạ kia nhiều. Khi rời xa đất liền, cá voi lớn thi thoảng cũng sẽ nổi khỏi mặt nước để người trong bụng thấy ít nắng, đôi khi sẽ thu hút bầy cá voi thật.

– Đa tạ, không cần, ta không nóng… – nàng xua tay từ chối một thiếu nữ tộc Mật A đuổi theo quạt cho mình, thấy cô bé kia muốn tiến lên nâng vạt váy giúp mình, nàng vội nói – cũng, cũng không cần!

Tương truyền trong quá khứ, người dân vùng ven biển phía nam nước Hạp cổ đều sùng bái cá voi, cho rằng sau khi cá voi chết và chìm xuống đáy biển, xác nó có thể ban ơn vạn vật, bởi vậy mà có cách nói “kình lạc thành thần”.

Nghe đến chuyện báo cỏ, Hề Bình nhíu mày như có điều suy nghĩ.

Triệu Cầm Đan: …

Y vừa dứt lời, Ngụy Thành Hưởng cũng cảm nhận được gì đó, giây lát sau, thiệp mời treo ở mũi tàu quay vùn vụt, cá voi khổng lồ ngâm dài một tiếng rồi tự động nổi khỏi mặt nước.

Dù sao thì Ngụy Thành Hưởng cũng chưa thấy bao giờ, khó mà nói có thật hay không, dù sao thì con cá voi Lan Thương khổng lồ này chìm nghỉm cũng chỉ nuôi toàn mấy thứ như “quần ma Đông Hải”, “lòng tham khổng lồ Tây Sở” vân vân.

Lầu Hải Thị cao tổng cộng tám tầng, bích họa bột vàng có ở khắp nơi trên bốn bức tường và mái, chúng không chịu được hơi nước, bởi vậy chiếu sáng dựa cả vào ngọc quý.

Nàng chắp tay sau lưng đi qua hành lang hẹp dài trong khoang tàu, kiểm tra nguồn cung linh thạch của pháp trận, người chạm mặt đều rất mực cung kính dừng lại chào hỏi nàng, gọi nàng là “ông chủ Ngụy” – ở vùng đất bách loạn, không ai không biết câu chuyện tu sĩ Trúc Cơ Thiên Nhật Bạch năm ấy bị một bé gái vừa khai khiếu một đao đâm chết. Đặc biệt là về sau người chiêu tuyết đuổi giết nàng mấy năm liền, đào ngã mận thay gửi người, chẳng những không giết được nàng mà ngược lại còn bị nàng hại cho tơi bời khói lửa, mất hết chủ lực, còn thêm một quệt tăng vẻ thần bí cho thanh danh đẫm máu của nàng.

Gần như cùng lúc đó, một cái bóng rơi xuống một hòn đảo biệt lập khác, Dư Thường với mống mắt hơi đỏ bước khỏi cái bóng, quan sát xung quanh và nhíu mày.

Sau đó không rõ Thái Tuế đã cài tai mắt bên cạnh Đông hoàng hay thế nào – vị tiên sinh kia quả thực thần thông quảng đại, làm ra chuyện gì cũng không khiến Ngụy Thành Hưởng giật mình – bất kể phía Đông hoàng có chủ ý xấu gì, Thái Tuế cũng đều có thể đưa tin tới kịp thời. Mấy lần lập công, Ngụy Thành Hưởng hoàn toàn trở thành tâm phúc của Tây vương mẫu, chuyến đi Nam Hải lần này, Tây vương mẫu cũng mang nàng theo.

Có uyên nguyên giết Thiên Nhật Bạch, điều kiện Tây vương mẫu đưa ra rất khoan dung, không cần nàng quy thuận, cũng đồng ý không in xăm mặt cho nàng.

Lúc này nàng đang ở trên tàu của một trong “tam kiệt bách loạn”, một đại năng Thăng Linh xưng là “Tây vương mẫu”.

– Chuyện mấy năm gần đây. – Lục Ngô đối diện trả lời – Đặc biệt là sau khi báo cỏ truyền tới, khi trước còn biết rõ nhưng không nói, mấy năm nay nói rõ hết trên báo rồi. Đại học sĩ Chiêu Nghiệp Đốc Du Cứ đó một bài báo được lưu truyền rất rộng rãi rằng vòng đầu bình quân của người Mật A ngắn hơn người Tu Dực nửa tấc, đầu nhỏ thì não nhỏ, bản tính bốc đồng, ngành nghề tinh vi và chuyện cần động não đều không thích hợp với bọn họ; còn có nghiên cứu nói “tiếng Mật A mất trật tự”, gần đây có một bài báo nặc danh đề cập rằng linh tướng của người Mật A không bằng người Tu Dực, người Mật A trên núi Lăng Vân sắp không ngồi yên được nữa.

“Tam kiệt bách loạn” – chính là ba vị suýt nữa dựng nước ở vùng đất bách loạn, danh hiệu đều phách lối như hành động, kẻ phía tây tên “Tây vương mẫu”, phía đông tên “Đông hoàng”, phía nam tên “Quảng An đế quân”, dù sao cũng đều khiến người nghe muốn hô to “vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”.

“Tam kiệt bách loạn” – chính là ba vị suýt nữa dựng nước ở vùng đất bách loạn, danh hiệu đều phách lối như hành động, kẻ phía tây tên “Tây vương mẫu”, phía đông tên “Đông hoàng”, phía nam tên “Quảng An đế quân”, dù sao cũng đều khiến người nghe muốn hô to “vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”.

– Đường thông rồi, đồ tươi hơn, dựa vào đâu mà giảm giá? Sang năm trà xuân xuống đây, cứ nói mới được sao trong vòng ba ngày ở huyện Đào, linh khí chưa tan, ừ… các ngươi nghĩ sẵn cái tên hay một chút, nói là mỗi năm bán hai trăm rưỡi cân, giá tăng gấp đôi.

Hai vị “đông tây” đều xuất thân bản địa, vốn là hai vợ chồng.

Chỉ có một khả năng – sau lưng Vương Cách La Bảo là một chi Mật A trong núi tiên Lăng Vân.

Tây vương mẫu là người cũ của Lan Thương, Đông hoàng thì là tà ma hoang dã của Nam Hạp. Khi Nam Hạp diệt nước, Đông hoàng đã trúc cơ, là nhân vật đại ca của tà ma bản xứ, Tây vương mẫu thì chỉ là một tiểu cô nương đan đạo mới nhập môn chưa lâu.

Nàng ta giơ tay nhấc chân mềm mại như không xương, giống phụ nữ quý tộc lấy thước ra đo, Ngụy Thành Hưởng lập tức cảm thấy mình thở thôi cũng thô tục, bất giác hạ giọng xuống ba phần:

Tây vương mẫu là người cũ của Lan Thương, Đông hoàng thì là tà ma hoang dã của Nam Hạp. Khi Nam Hạp diệt nước, Đông hoàng đã trúc cơ, là nhân vật đại ca của tà ma bản xứ, Tây vương mẫu thì chỉ là một tiểu cô nương đan đạo mới nhập môn chưa lâu.

Sư môn lụn bại, tan cửa nát nhà, khuê tú quý tộc khi xưa hạ mình lấy tà ma chân đất mắt toét, khó nói Tây vương mẫu có mấy phần tự nguyện, sau này xem chừng e không nhiều. Nàng ta cũng không quá để ý Đông hoàng nuôi người phụ nữ khác bên ngoài, sau khi mặt trắng Quảng An đế quân đến, hai người họ bèn chung tay nhuộm “Đông hoàng” thành “Đông lục”.

Ngụy Thành Hưởng cầm tiền làm việc, xưa nay luôn xứng đáng với kim chủ, pháp trận trên cá voi khổng lồ được nàng sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, tinh chỉnh hàng ngày, trên đường không xảy ra bất cứ sự cố nào. Tuần tra như thường lệ một lượt xong, nàng đi tới phần đầu cá voi khổng lồ, chưa tới gần, linh cảm của khứu giác đã bị chạm vào – một làn hương ấm áp hoa lệ ngấm ra từ mũi tàu, mùi thơm như gọi nàng qua.

– Phu nhân, Quảng An quân, – Ngụy Thành Hưởng tránh mũi nhọn của Quảng An quân, cất tiếng chào hỏi với kim chủ – tính hành trình thì chắc sắp đến, ta kiểm tra lần cuối, tàu vận hành không có gì khác thường.

Tuy Triệu Cầm Đan không xen vào công việc nội bộ của Lục Ngô, nhưng cũng biết đại khái mấy năm nay bọn họ chia làm hai nhóm, một nhóm chuyên môn gây sự, một nhóm đang làm ăn chăm chỉ nghiêm túc, hai nhóm có thể hoán đổi thân phận mọi lúc.

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dI

Tuy Đông hoàng từ lâu chỉ còn lại danh phận với phu nhân do đạo tâm không hợp, nhưng cũng không nhịn nổi sự sỉ nhục to lớn nhường này, lập tức hạ lệnh giết sạch hai người này ở vùng đất bách loạn. Hắn ăn sâu bén rễ ở vùng đất bách loạn, Tây vương mẫu và Quảng An đế quân hồi đó chật vật mất mấy năm, may mà Quảng An là một kiếm tu giỏi đánh nhau.

Lúc này, Hề Bình bị một đám tà ma “cắn chặt giữa răng, chôn sống trong lòng” không muốn hắt xì chút nào.

Ba vị này đấu nhau những hơn trăm năm, mãi cho đến khi một trong những phụ tá đắc lực của Đông hoàng là Thiên Nhật Bạch trời xui đất khiến lật thuyền trong cái “cống ngầm” Ngụy Thành Hưởng này. Thừa dịp người chiêu tuyết dốc toàn lực truy sát Ngụy Thành Hưởng, hai người Tây, Quảng nẫng sào huyệt của người chiêu tuyết, vơ vét vốn liếng bao năm của thương nhân rượu tuyết to nhất vùng đất bách loạn vào túi và lần lượt thăng linh.

Trước mặt tu sĩ Khai Khiếu kỳ, Thăng Linh như một tòa linh sơn sống vậy, thả ra một chút hơi thở là có thể càn quét kinh mạch tu sĩ cấp thấp.

Nàng chắp tay sau lưng đi qua hành lang hẹp dài trong khoang tàu, kiểm tra nguồn cung linh thạch của pháp trận, người chạm mặt đều rất mực cung kính dừng lại chào hỏi nàng, gọi nàng là “ông chủ Ngụy” – ở vùng đất bách loạn, không ai không biết câu chuyện tu sĩ Trúc Cơ Thiên Nhật Bạch năm ấy bị một bé gái vừa khai khiếu một đao đâm chết. Đặc biệt là về sau người chiêu tuyết đuổi giết nàng mấy năm liền, đào ngã mận thay gửi người, chẳng những không giết được nàng mà ngược lại còn bị nàng hại cho tơi bời khói lửa, mất hết chủ lực, còn thêm một quệt tăng vẻ thần bí cho thanh danh đẫm máu của nàng.

Cao thủ Thăng Linh hở ra là bế quan mấy chục năm có thể tính rõ ràng cách đổi vàng bạc các nước đã khiến người ta rất kinh ngạc rồi, vị tiền bối một mình một kiểu đây chẳng những rõ như lòng bàn tay vật giá các nước, mà còn rất thành thạo sổ sách khi làm ăn – như một chủ tiệm già ngâm mình trong bàn tính mấy chục năm vậy.

Sức nặng của Thăng Linh không phải thứ mà “thế lực” gồm một đống quân ô hợp làm gì được. Đông hoàng một chọi hai, biết mình đã hết cách bắt đôi gian phu dâm phụ kia, mà dù sao hắn cũng là bá chủ đất bách loạn, Tây vương mẫu và Quảng An đế quân nhất thời cũng không lay nổi hắn. Thế là ba người bắt tay giảng hòa một cách kì dị, chung sống hòa bình trên một lục địa, hơn nữa còn bịt mũi kết minh.

Phần chính của lầu là một vòng lớn vây quanh một vườn hoa lộ thiên ở giữa, đất thanh khoáng do người bồi đắp trong vườn gây trồng rất nhiều món quý hiếm và linh thảo, các vị khách đẩy cửa sổ sau ra để hít thở có thể xua tan nỗi mệt mỏi trên đường.

– Ta hoài nghi chưa chắc bản thân Vương Cách La Bảo đã triệu tập tà ma các phương.

Không lâu sau đó, Tây vương mẫu gửi thư cho Ngụy Thành Hưởng, hỏi nàng có muốn đến làm “khách khanh” không – cũng chính là tiểu muội tay chân và chạy vặt. Bình thường làm việc hộ nàng ta, Tây vương mẫu cung cấp linh thạch.

Ngụy Thành Hưởng dừng bước, xuống bậc thềm rẽ vào mũi tàu.

Vậy tại sao Vương Cách La Bảo này lại tự tin như vậy?

Có uyên nguyên giết Thiên Nhật Bạch, điều kiện Tây vương mẫu đưa ra rất khoan dung, không cần nàng quy thuận, cũng đồng ý không in xăm mặt cho nàng.

Ngụy Thành Hưởng nhận nuôi một đám dân bách loạn ở vùng bách loạn, bao gồm những người do đám ve bất bình Lương Thần kia để lại, ngày nào cũng phát sầu vì không có tiền tiêu, được nghe còn có chuyện tốt bực này, nàng không buồn nghĩ mà đồng ý luôn. Dù sao có Thái Tuế, nàng cũng chẳng sợ in xăm mặt.

Tiên khí này có phần tương tự “mực lớn” Thiên Nhật Bạch dùng khi cướp tàu áp tải linh thạch của Đại Uyển, nhưng dáng điệu khoan thai hơn con mực hèn hạ kia nhiều. Khi rời xa đất liền, cá voi lớn thi thoảng cũng sẽ nổi khỏi mặt nước để người trong bụng thấy ít nắng, đôi khi sẽ thu hút bầy cá voi thật.

Sau đó không rõ Thái Tuế đã cài tai mắt bên cạnh Đông hoàng hay thế nào – vị tiên sinh kia quả thực thần thông quảng đại, làm ra chuyện gì cũng không khiến Ngụy Thành Hưởng giật mình – bất kể phía Đông hoàng có chủ ý xấu gì, Thái Tuế cũng đều có thể đưa tin tới kịp thời. Mấy lần lập công, Ngụy Thành Hưởng hoàn toàn trở thành tâm phúc của Tây vương mẫu, chuyến đi Nam Hải lần này, Tây vương mẫu cũng mang nàng theo.

Lục Ngô kia nói:

Ngụy Thành Hưởng cầm tiền làm việc, xưa nay luôn xứng đáng với kim chủ, pháp trận trên cá voi khổng lồ được nàng sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, tinh chỉnh hàng ngày, trên đường không xảy ra bất cứ sự cố nào. Tuần tra như thường lệ một lượt xong, nàng đi tới phần đầu cá voi khổng lồ, chưa tới gần, linh cảm của khứu giác đã bị chạm vào – một làn hương ấm áp hoa lệ ngấm ra từ mũi tàu, mùi thơm như gọi nàng qua.

– Thế nào? Thế nào?

Ngụy Thành Hưởng dừng bước, xuống bậc thềm rẽ vào mũi tàu.

Các anh hùng không ra ngoài sáng không từ bỏ việc kiếm tìm bất cứ lối ra nào, họ đều ôm ý định đến Nam Hải.

Một người phụ nữ mặc trang phục lộng lẫy theo chế độ Nam Hạp cũ đứng đó, vạt váy kéo dài hơn ba thước trên mặt đất, sa và hình thêu phức tạp khiến người ta nhất thời không đếm được nàng ta mặc mấy lớp. Nhưng người Thăng Linh trên chín tầng mây tự mang theo cảm giác xa cách khiến người khác không dám nhìn gần, bộ trang phục lộng lẫy có thể chôn vùi người ta kia chẳng những không long trọng quá mức mà còn trở thành phông nền cho thần phi tiên tử.

Trong bóng đen cách nàng ta ba bước, một bóng người mặc trang phục đen gọn gàng đứng ôm kiếm gần như hòa làm một với cái bóng, nhìn ai một cái là có thể đâm người đó đến mức đau linh đài – chính là kiếm tu Quảng An đế quân. Quảng An như mọc trong cái bóng của nàng ta vậy, theo lời chua loét của Đông hoàng thì “chó còn không theo sát như hắn ta”.

Triệu Cầm Đan: …

Không lâu sau đó, Tây vương mẫu gửi thư cho Ngụy Thành Hưởng, hỏi nàng có muốn đến làm “khách khanh” không – cũng chính là tiểu muội tay chân và chạy vặt. Bình thường làm việc hộ nàng ta, Tây vương mẫu cung cấp linh thạch.

– Phu nhân, Quảng An quân, – Ngụy Thành Hưởng tránh mũi nhọn của Quảng An quân, cất tiếng chào hỏi với kim chủ – tính hành trình thì chắc sắp đến, ta kiểm tra lần cuối, tàu vận hành không có gì khác thường.

Người phục vụ Tu Dực kia vội vâng một tiếng, đặt hoa xuống đóng cửa lui ra, vẻ mặt khó giấu nỗi thất vọng.

Không phải đại tiểu thư chưa từng thấy việc đời, mà quả thực cảm thấy phong tục này của Nam Thục hơi quá.

Tây vương mẫu nghe vậy quay người lại, nho nhã lễ độ chỉnh trang phục hành lễ:

Tạm không nói đến những người từng bị hắn hại như Dư Thường Trạc Minh, mấy vị khác ai cũng có thế lực và thần thông riêng, người ta cũng chẳng được các trưởng lão Thiền Thuế chung tay “nâng” thành Thăng Linh. Không một ai trong số những kẻ vùng vẫy giành sự sống mấy trăm năm tới Thăng Linh là nhân vật đơn giản.

– Vất vả cho A Hưởng rồi.

Thương nhân Sở biệt danh “Thôi Bộ Quỳnh” kia chính là Thái Tuế của Lục Ngô – Hề Bình.

Nước biển xung quanh lập tức bị linh khí trên mình cá voi khổng lồ đẩy ra, linh quang rừng rực, ngay sau đó, con cá voi khổng lồ kia tan biến vào hư không ngay tại chỗ.

Nàng ta giơ tay nhấc chân mềm mại như không xương, giống phụ nữ quý tộc lấy thước ra đo, Ngụy Thành Hưởng lập tức cảm thấy mình thở thôi cũng thô tục, bất giác hạ giọng xuống ba phần:

Quảng An quân và Tây vương mẫu lập tức phóng thần thức ra kiểm tra xung quanh, nhưng chợt phát hiện thần thức bị hạn chế trong phạm vi năm mươi dặm quanh đảo nhỏ. Chữ nhỏ nổi lên trên thiệp mời tỉnh long, viết rằng: Khách tới từ bốn biển, chư vị đậu tại các lối vào khác nhau của bí cảnh, không làm phiền nhau, nếu thấy khó chịu, bóp nát thiệp mời là có thể ra khỏi bí cảnh và tự do rời đi.

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dI

– Việc nên làm.

Chỉ chớp mắt, Hề Bình lại thu hơi thở về, hạ giọng bảo:

Tây vương mẫu mở lòng bàn tay, một mảnh vảy tỉnh long nhóng nhánh rực rỡ bay khỏi lòng bàn tay nàng ta và tự động treo lên mũi tàu.

Tương truyền trong quá khứ, người dân vùng ven biển phía nam nước Hạp cổ đều sùng bái cá voi, cho rằng sau khi cá voi chết và chìm xuống đáy biển, xác nó có thể ban ơn vạn vật, bởi vậy mà có cách nói “kình lạc thành thần”.

Mỗi ngày cơm no rượu say, còn tranh thủ đàm phán thành công hai vụ làm ăn.

Đó chính là thiệp mời của Vương Cách La Bảo.

Vảy rồng động đậy, ánh sáng mờ lóe lên, mấy chữ Nam Hạp như được in ra tựa ẩn tựa hiện, viết rằng “Tây vương mẫu tự tay mở” – Quảng An cũng có một tấm.

Người trung niên nọ cũng là Lục Ngô, quanh năm hoạt động ở huyện Đào, biết cả “nhân sĩ ngoài biên chế” của Lục Ngô nàng đây.

Phương thức tự tay mở là đưa linh khí vào, chỉ có thể là linh khí của bản thân người được mời, sau đó thiệp mời sẽ tự động kéo tàu lớn đi. Ngụy Thành Hưởng nhìn sát sao cả chặng đường, tấm thiệp mời kia chẳng những có thể dẫn đường mà còn như vô cùng thông thuộc tuyến đường thủy của hải quân các nước và tàu áp tải linh thạch vậy, nó sẽ tự động tránh hộ bọn họ và còn điều chỉnh tốc độ tàu chạy.

– Tề tựu gần đông đủ rồi, – Vương Cách La Bảo nhíu mày cảm ứng giây lát – vị kia… vẫn chưa lộ diện, ta thậm chí không cảm nhận được tấm thiệp mời kia của hắn.

Nói cách khác, bất kể người được mời ở đâu, chỉ cần thiệp mời được rót linh khí, về lý thuyết nằm ra cũng có thể được thiệp mời đưa tới “bí cảnh Nam Hải” trong truyền thuyết đúng lúc đúng chỗ.

Trong bóng đen cách nàng ta ba bước, một bóng người mặc trang phục đen gọn gàng đứng ôm kiếm gần như hòa làm một với cái bóng, nhìn ai một cái là có thể đâm người đó đến mức đau linh đài – chính là kiếm tu Quảng An đế quân. Quảng An như mọc trong cái bóng của nàng ta vậy, theo lời chua loét của Đông hoàng thì “chó còn không theo sát như hắn ta”.

Thân mật hơn là, thiệp mời của Đông hoàng dẫn hắn đi một con đường khác, rõ ràng là cùng đường, sau khi xuất phát lại đều chưa từng chạm mặt, người mời kia như biết sự lục đục giữa họ, suy xét vô cùng chu toàn.

– Dưới sự áp chế của linh sơn, mỗi người chúng ta đều thế đơn lực bạc, nếu năm bè bảy mảng thì sớm muộn gì cũng bị đuổi sạch. – Tây vương mẫu nói nhỏ nhẹ – nghe nói lần này… “người trong các đồng đạo” từ Trúc Cơ kỳ giữa trở lên đều nhận được thiệp mời, trong đây không khỏi có người có hiềm khích ngầm. Vương Cách La Bảo nói trong thư rằng y sẽ đảm bảo rằng mọi người không xảy ra tranh chấp, không biết sẽ làm thế nào.

– Tiếng phổ thông và ngữ pháp Nam Thục thoát thai từ tiếng Tu Dực, người Mật A phụng thờ trời đất thiên nhiên, không nhiều người đi học biết chữ. Chỉ có nhà bác học của Tu Dực mới rảnh rỗi viết báo nghiên cứu những chuyện này, ngài ạ, đi mua mấy tờ báo cỏ Chiêu Nghiệp đọc thử là biết, bên trên quay qua quay lại toàn là người ở mấy chỗ kia đang tranh luận, gần như không có tiếng nói của người Mật A.

Tây vương mẫu mở lòng bàn tay, một mảnh vảy tỉnh long nhóng nhánh rực rỡ bay khỏi lòng bàn tay nàng ta và tự động treo lên mũi thuyền.

Đúng lúc này, Quảng An quân luôn trầm mặc không nói bỗng ngẩng đầu bảo:

Tây vương mẫu và Quảng An đế quân nhìn nhau một cái: Vương Cách La Bảo này vậy mà có thể khiến tất cả mọi người không chạm mặt nhau thật.

– Tới rồi.

Một con cá voi dài có thể lấy giả tráo thật lướt qua dưới đáy biển sâu ngàn trượng, minh văn trên bụng lóe ánh sáng mờ – đó là một tiên khí có thể lặn sâu dưới biển.

Quản lý kia gói cẩn thận hoa bằng tơ lụa và đưa cho Triệu Cầm Đan, nói bằng tiếng Sở với nụ cười tươi tắn:

Y vừa dứt lời, Ngụy Thành Hưởng cũng cảm nhận được gì đó, giây lát sau, thiệp mời treo ở mũi tàu quay vùn vụt, cá voi khổng lồ ngâm dài một tiếng rồi tự động nổi khỏi mặt nước.

Đó chính là thiệp mời của Vương Cách La Bảo.

Nước biển xung quanh lập tức bị linh khí trên mình cá voi khổng lồ đẩy ra, linh quang rừng rực, ngay sau đó, con cá voi khổng lồ kia tan biến vào hư không ngay tại chỗ.

Thần thức Ngụy Thành Hưởng trên cá voi lập tức bao phủ pháp trận và minh văn toàn bộ tàu để đề phòng sự cố, sau đó, cảm giác thời không trộn lẫn tinh vi truyền tới, thần thức nàng thả ra nhất thời mất tiêu điểm. Giây lát sau, trước mắt mọi người sáng lên, cá voi đã nổi hẳn khỏi mặt biển và dừng lại cạnh một hòn đảo nhỏ.

– Hai tộc bên này từ trước cũng đã phân biệt rõ ràng, nhưng ta nhớ… hình như không kiếm rút nỏ giương thế này?

Trên đảo không một bóng người, đã chuẩn bị sẵn nhà cửa sạch sẽ gọn gàng và đủ hết tất cả đồ dùng, hơn nữa linh khí còn bức người – loại đảo san hô rộng mấy mẫu này không thể có linh thạch, hiển nhiên là người tiếp đãi đặt trước.

– Không cần, – Hề Bình nói chen – cháu gái ta thích yên tĩnh, không thích có người lắc lư loạn xạ trước mặt, các ngươi cứ để mặc con bé là được.

Quảng An quân và Tây vương mẫu lập tức phóng thần thức ra kiểm tra xung quanh, nhưng chợt phát hiện thần thức bị hạn chế trong phạm vi năm mươi dặm quanh đảo nhỏ. Chữ nhỏ nổi lên trên thiệp mời tỉnh long, viết rằng: Khách tới từ bốn biển, chư vị đậu tại các lối vào khác nhau của bí cảnh, không làm phiền nhau, nếu thấy khó chịu, bóp nát thiệp mời là có thể ra khỏi bí cảnh và tự do rời đi.

Ngụy Thành Hưởng nhận nuôi một đám dân bách loạn ở vùng bách loạn, bao gồm những người do đám ve bất bình Lương Thần kia để lại, ngày nào cũng phát sầu vì không có tiền tiêu, được nghe còn có chuyện tốt bực này, nàng không buồn nghĩ mà đồng ý luôn. Dù sao có Thái Tuế, nàng cũng chẳng sợ in xăm mặt.

Triệu Cầm Đan bèn hỏi:

Đài ngắm cảnh lưu li dài ngắn khác nhau được dựng giữa không trung vườn hoa, chúng được dẫn động bằng ổ trục bánh răng phức tạp và sẽ xoay chầm chậm như nhật nguyệt tinh tú. Mỗi lúc hoàng hôn, sân khấu sẽ nổi lên trên bãi đất trống của vườn hoa, mỹ nhân như mây. Khách khứa sẽ mua lá vàng mỏng ném xuống, trong lầu Hải Thị sênh ca không ngừng, mưa vàng không ngớt.

Tây vương mẫu và Quảng An đế quân nhìn nhau một cái: Vương Cách La Bảo này vậy mà có thể khiến tất cả mọi người không chạm mặt nhau thật.

– Tăng… Thái… không, ông chủ Thôi, thế chẳng phải là uống vàng à?

– Hả?

Gần như cùng lúc đó, một cái bóng rơi xuống một hòn đảo biệt lập khác, Dư Thường với mống mắt hơi đỏ bước khỏi cái bóng, quan sát xung quanh và nhíu mày.

– Chúng ta trực tiếp tới núi Lăng Vân.

Đúng lúc này, Quảng An quân luôn trầm mặc không nói bỗng ngẩng đầu bảo:

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dI

Đông hoàng bách loạn, kiếm tu thần bí tới từ Bắc Lịch, tà ma Tây Sở lớn nhỏ tới tấp đổ bộ lên đảo của mình.

Chỉ có một hòn đảo nhỏ trồng đầy chuyển sinh mộc lặng im phăng phắc.

Một người đàn ông khá nho nhã ngồi đối diện ông ta, trông khoảng bốn năm mươi tuổi, phong thái như một công tử nhà giàu từng trải, ngắt lời bảo:

Sâu trong Nam Hải, ngó sen bò loạn như vòi bạch tuộc, một đôi mắt hai màu mở ra.

Nói cách khác, bất kể người được mời ở đâu, chỉ cần thiệp mời được rót linh khí, về lý thuyết nằm ra cũng có thể được thiệp mời đưa tới “bí cảnh Nam Hải” trong truyền thuyết đúng lúc đúng chỗ.

Trạc Minh hỏi liên mồm:

– Thế nào? Thế nào?

Tuy Đông hoàng từ lâu chỉ còn lại danh phận với phu nhân do đạo tâm không hợp, nhưng cũng không nhịn nổi sự sỉ nhục to lớn nhường này, lập tức hạ lệnh giết sạch hai người này ở vùng đất bách loạn. Hắn ăn sâu bén rễ ở vùng đất bách loạn, Tây vương mẫu và Quảng An đế quân hồi đó chật vật mất mấy năm, may mà Quảng An là một kiếm tu giỏi đánh nhau.

– Tề tựu gần đông đủ rồi, – Vương Cách La Bảo nhíu mày cảm ứng giây lát – vị kia… vẫn chưa lộ diện, ta thậm chí không cảm nhận được tấm thiệp mời kia của hắn.

Lúc này, Hề Bình bị một đám tà ma “cắn chặt giữa răng, chôn sống trong lòng” không muốn hắt xì chút nào.

Mãi đến lúc này, nàng mới phản ứng được vì nàng từ chối cô bé Mật A kia quạt và nâng vạt váy, những người Tu Dực kia mới cho rằng nàng không hài lòng và muốn thừa cơ gạt bỏ tộc khác… một người hầu trong tửu lâu mà cũng bài trừ tộc khác!

Nàng cũng chưa từng nghiên cứu đầu nên không biết phản bác kiểu gì, nhưng theo cách nói này thì người thông minh nhất cả núi Huyền Ẩn không thể nghi ngờ chắc chắn là La sư huynh của Tiềm Tu tự.

Cuối tháng tư, hắn nghênh ngang khệnh khạng mang một đội ngựa xe tiến vào thành Chiêu Nghiệp thủ đô Nam Thục, ở trong lầu số một Nam Thục được mệnh danh “động tiêu tiền”: lầu Hải Thị.

Mỗi ngày cơm no rượu say, còn tranh thủ đàm phán thành công hai vụ làm ăn.

Trên khắp lục địa, càng đi về phía tây, dân phong càng nóng bỏng không kín đáo, ví như nói cái xa hoa của Kim Bình nằm ở sự cầu kỳ tỉ mỉ trong im lặng và luôn chú trọng “ung dung thản nhiên”, Đông Hành dĩ nhiên đã bộc lộ nhiều hơn, đến Chiêu Nghiệp thì quả thực chính là chỉ sợ không lóa mù mắt khách nước ngoài.

Lầu Hải Thị cao tổng cộng tám tầng, bích họa bột vàng có ở khắp nơi trên bốn bức tường và mái, chúng không chịu được hơi nước, bởi vậy chiếu sáng dựa cả vào ngọc quý.

Báo cỏ, độ nguyệt kim bản mới, những cơn gió đập dồn dập này hiển nhiên đã thổi tới cực tây của lục địa, những con quái vật hơi nước kia không phù hợp với truyền thống của tộc Mật A, sớm muộn gì họ cũng sẽ bị thuồng luồng cưỡi mây bỏ lại. Trí giả nội môn núi tiên hiển nhiên đã có người ý thức được, cứ tiếp tục như vậy, Mật A sắp không còn tấc đất cắm dùi ở quê nhà.

Phần chính của lầu là một vòng lớn vây quanh một vườn hoa lộ thiên ở giữa, đất thanh khoáng do người bồi đắp trong vườn gây trồng rất nhiều món quý hiếm và linh thảo, các vị khách đẩy cửa sổ sau ra để hít thở có thể xua tan nỗi mệt mỏi trên đường.

Đài ngắm cảnh lưu li dài ngắn khác nhau được dựng giữa không trung vườn hoa, chúng được dẫn động bằng ổ trục bánh răng phức tạp và sẽ xoay chầm chậm như nhật nguyệt tinh tú. Mỗi lúc hoàng hôn, sân khấu sẽ nổi lên trên bãi đất trống của vườn hoa, mỹ nhân như mây. Khách khứa sẽ mua lá vàng mỏng ném xuống, trong lầu Hải Thị sênh ca không ngừng, mưa vàng không ngớt.

Bởi đeo mặt nạ linh tướng, cử chỉ hành động của Thái Tuế lại quá giống người phàm, Lục Ngô và Triệu Cầm Đan sống lẫn lộn lâu ở vùng cấm linh huyện Đào luôn quên mất vị này là một Thăng Linh.

Triệu Cầm Đan làm “tiên sinh khai sáng” tám năm ở huyện Đào không dò hỏi số tiền dùng cho một ngày, tai không nghe lòng không phiền.

– Đa tạ, không cần, ta không nóng… – nàng xua tay từ chối một thiếu nữ tộc Mật A đuổi theo quạt cho mình, thấy cô bé kia muốn tiến lên nâng vạt váy giúp mình, nàng vội nói – cũng, cũng không cần!

Cô bé ngượng ngùng rụt tay về, Triệu Cầm Đan bèn cười với cô bé, nói bằng tiếng phổ thông nước Thục hơi không thạo:

– Triệu tiên… tiểu thư.

– Em cứ làm việc mình, ta không cần hầu hạ.

Nói xong, nàng bèn đẩy cửa vào gian trên tầng cao nhất như bỏ trốn.

– Cũng không nói thế được, phục vụ của lầu Hải Thị hàng tháng luôn được nhận tiền thưởng của người đứng đầu, lúc tốt có bảy tám lượng bạc, là việc béo bở. Giờ có không ít xưởng máy lớn tuyển công nhân và người học việc đều nói rõ không muốn người Mật A, trên đảo chính đâu đâu cũng xa lánh bọn họ.

Trong gian vừa tiếp đãi một nhóm khách, khách đã cáo từ, bảy tám người phục vụ đang dọn bàn tiệc xuống. Những người này tay chân mau mắn cực kỳ, không có một chút tiếng động, thấy nàng vào, một người phục vụ lập tức lấy tơ lụa ra và quỳ xuống lau một lượt sàn nhà đã rất sạch sẽ trước mặt nàng.

– Vất vả cho A Hưởng rồi.

Nếu không có hẹn ngầm với những đại tà ma y mời tới, thì kẻ này chính là một tên đần tự tin mù quáng – nhưng nhìn từ phản ứng của ba vị ở vùng đất bách loạn kia thì không phải vế đầu, và trước đó Vương Cách La Bảo không có tiếng tăm gì, dường như cũng không có truyền thừa lợi hại nào, ám độ Trần Thương dưới chân linh sơn thì thực sự không giống một kẻ ngông cuồng không biết trời cao đất dày.

Triệu Cầm Đan: …

Không phải đại tiểu thư chưa từng thấy việc đời, mà quả thực cảm thấy phong tục này của Nam Thục hơi quá.

– Đây là cành “lửa phượng hoàng” nở đầu tiên sáng nay, nụ hoa mọc vào hôm tiểu thư đến, hẳn là nở vì người. Hi vọng người tựa tiên nữ như tiểu thư đừng so đo với tôi tớ, nếu người thực sự ghét tôi tớ Mật A, bọn tôi sẽ bảo quản đốc đổi hết người hầu hạ người thành người Tu Dực.

Nàng gật đầu tỏ vẻ cảm ơn, vội vàng vào phòng trong, liền nghe một người đàn ông trung niên nói:

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dI

– Ta còn tưởng Sở Thục vừa thông đường xe chạy, sau này phí vận chuyển rẻ rồi, đồ của chúng ta cũng phải giảm giá…

Trên khắp lục địa, càng đi về phía tây, dân phong càng nóng bỏng không kín đáo, ví như nói cái xa hoa của Kim Bình nằm ở sự cầu kỳ tỉ mỉ trong im lặng và luôn chú trọng “ung dung thản nhiên”, Đông Hành dĩ nhiên đã bộc lộ nhiều hơn, đến Chiêu Nghiệp thì quả thực chính là chỉ sợ không lóa mù mắt khách nước ngoài.

Chỉ có một hòn đảo nhỏ trồng đầy chuyển sinh mộc lặng im phăng phắc.

Một người đàn ông khá nho nhã ngồi đối diện ông ta, trông khoảng bốn năm mươi tuổi, phong thái như một công tử nhà giàu từng trải, ngắt lời bảo:

– Đường thông rồi, đồ tươi hơn, dựa vào đâu mà giảm giá? Sang năm trà xuân xuống đây, cứ nói mới được sao trong vòng ba ngày ở huyện Đào, linh khí chưa tan, ừ… các ngươi nghĩ sẵn cái tên hay một chút, nói là mỗi năm bán hai trăm rưỡi cân, giá tăng gấp đôi.

– Tăng… Thái… không, ông chủ Thôi, thế chẳng phải là uống vàng à?

Ba vị này đấu nhau những hơn trăm năm, mãi cho đến khi một trong những phụ tá đắc lực của Đông hoàng là Thiên Nhật Bạch trời xui đất khiến lật thuyền trong cái “cống ngầm” Ngụy Thành Hưởng này. Thừa dịp người chiêu tuyết dốc toàn lực truy sát Ngụy Thành Hưởng, hai người Tây, Quảng nẫng sào huyệt của người chiêu tuyết, vơ vét vốn liếng bao năm của thương nhân rượu tuyết to nhất vùng đất bách loạn vào túi và lần lượt thăng linh.

Thương nhân Sở biệt danh “Thôi Bộ Quỳnh” kia chính là Thái Tuế của Lục Ngô – Hề Bình.

Triệu Cầm Đan ù ù cạc cạc:

– Ngươi tưởng bọn họ muốn uống gì? Đấy chẳng phải là vì vàng uống không ngon nên mới dùng lá trà để tượng trưng à? Bịa một câu chuyện để bọn họ thấy đắt có lý là xong, chuyện xuôi xuôi không qua loa quá là được, người mua hiểu rõ nhưng không nói, sẽ không truy đến cùng. – Hề Bình thờ ơ bưng nước trắng lên uống một ngụm – Không thì mười lượng bạc uống một chén nước tắm lá cây, đầu óc có bệnh à?

– Ngươi tưởng bọn họ muốn uống gì? Đấy chẳng phải là vì vàng uống không ngon nên mới dùng lá trà để tượng trưng à? Bịa một câu chuyện để bọn họ thấy đắt có lý là xong, chuyện xuôi xuôi không qua loa quá là được, người mua hiểu rõ nhưng không nói, sẽ không truy đến cùng. – Hề Bình thờ ơ bưng nước trắng lên uống một ngụm – Không thì mười lượng bạc uống một chén nước tắm lá cây, đầu óc có bệnh à?

Triệu Cầm Đan nhớ tới những khoản chi tiêu ở nhà trước đây, cảm thấy bị châm chọc một cách khôn tả.

Thần thức Ngụy Thành Hưởng trên cá voi lập tức bao phủ pháp trận và minh văn toàn bộ tàu để đề phòng sự cố, sau đó, cảm giác thời không trộn lẫn tinh vi truyền tới, thần thức nàng thả ra nhất thời mất tiêu điểm. Giây lát sau, trước mắt mọi người sáng lên, cá voi đã nổi hẳn khỏi mặt biển và dừng lại cạnh một hòn đảo nhỏ.

Cuối tháng tư, hắn nghênh ngang khệnh khạng mang một đội ngựa xe tiến vào thành Chiêu Nghiệp thủ đô Nam Thục, ở trong lầu số một Nam Thục được mệnh danh “động tiêu tiền”: lầu Hải Thị.

Thấy nàng vào, Thái Tuế gật đầu với nàng, người trung niên giống đại chưởng quỹ đối diện vội đứng dậy:

– Triệu tiên… tiểu thư.

Người trung niên nọ cũng là Lục Ngô, quanh năm hoạt động ở huyện Đào, biết cả “nhân sĩ ngoài biên chế” của Lục Ngô nàng đây.

Tuy Triệu Cầm Đan không xen vào công việc nội bộ của Lục Ngô, nhưng cũng biết đại khái mấy năm nay bọn họ chia làm hai nhóm, một nhóm chuyên môn gây sự, một nhóm đang làm ăn chăm chỉ nghiêm túc, hai nhóm có thể hoán đổi thân phận mọi lúc.

Trên đảo không một bóng người, đã chuẩn bị sẵn nhà cửa sạch sẽ gọn gàng và đủ hết tất cả đồ dùng, hơn nữa linh khí còn bức người – loại đảo san hô rộng mấy mẫu này không thể có linh thạch, hiển nhiên là người tiếp đãi đặt trước.

Nhưng điều nàng không ngờ tới là loại đại năng vốn nên rời xa chốn lao xao như Thái Tuế này mà cũng quản lý sự vụ, nghe ý của Lục Ngô này thì có vẻ còn quản rất rộng.

Cao thủ Thăng Linh hở ra là bế quan mấy chục năm có thể tính rõ ràng cách đổi vàng bạc các nước đã khiến người ta rất kinh ngạc rồi, vị tiền bối một mình một kiểu đây chẳng những rõ như lòng bàn tay vật giá các nước, mà còn rất thành thạo sổ sách khi làm ăn – như một chủ tiệm già ngâm mình trong bàn tính mấy chục năm vậy.

Cũng không biết tu cái gì… chẳng lẽ là đạo tiền?

Nàng ngồi xuống còn chưa kịp nói chuyện thì đã có người dè dặt gõ cửa, Lục Ngô đáp một tiếng, thấy một quản lý Tu Dực khá chỉnh tề bước vào, tay cầm một cành hoa linh thảo vừa cắt.

Tháng năm, dương cực chuyển âm, chướng dịch ẩn dưới lá cây tươi tốt.

Quản lý kia gói cẩn thận hoa bằng tơ lụa và đưa cho Triệu Cầm Đan, nói bằng tiếng Sở với nụ cười tươi tắn:

Thấy nàng vào, Thái Tuế gật đầu với nàng, người trung niên giống đại chưởng quỹ đối diện vội đứng dậy:

– Đây là cành “lửa phượng hoàng” nở đầu tiên sáng nay, nụ hoa mọc vào hôm tiểu thư đến, hẳn là nở vì người. Hi vọng người tựa tiên nữ như tiểu thư đừng so đo với tôi tớ, nếu người thực sự ghét tôi tớ Mật A, bọn tôi sẽ bảo quản đốc đổi hết người hầu hạ người thành người Tu Dực.

Triệu Cầm Đan ù ù cạc cạc:

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dI

– Hả?

– Không cần, – Hề Bình nói chen – cháu gái ta thích yên tĩnh, không thích có người lắc lư loạn xạ trước mặt, các ngươi cứ để mặc con bé là được.

Cũng không biết tu cái gì… chẳng lẽ là đạo tiền?

Người phục vụ Tu Dực kia vội vâng một tiếng, đặt hoa xuống đóng cửa lui ra, vẻ mặt khó giấu nỗi thất vọng.

Hề Bình bèn nói:

– Hai tộc bên này từ trước cũng đã phân biệt rõ ràng, nhưng ta nhớ… hình như không kiếm rút nỏ giương thế này?

– Chuyện mấy năm gần đây. – Lục Ngô đối diện trả lời – Đặc biệt là sau khi báo cỏ truyền tới, khi trước còn biết rõ nhưng không nói, mấy năm nay nói rõ hết trên báo rồi. Đại học sĩ Chiêu Nghiệp Đốc Du Cứ đó một bài báo được lưu truyền rất rộng rãi rằng vòng đầu bình quân của người Mật A ngắn hơn người Tu Dực nửa tấc, đầu nhỏ thì não nhỏ, bản tính bốc đồng, ngành nghề tinh vi và chuyện cần động não đều không thích hợp với bọn họ; còn có nghiên cứu nói “tiếng Mật A mất trật tự”, gần đây có một bài báo nặc danh đề cập rằng linh tướng của người Mật A không bằng người Tu Dực, người Mật A trên núi Lăng Vân sắp không ngồi yên được nữa.

Hề Bình bèn nói:

Một người phụ nữ mặc trang phục lộng lẫy theo chế độ Nam Hạp cũ đứng đó, vạt váy kéo dài hơn ba thước trên mặt đất, sa và hình thêu phức tạp khiến người ta nhất thời không đếm được nàng ta mặc mấy lớp. Nhưng người Thăng Linh trên chín tầng mây tự mang theo cảm giác xa cách khiến người khác không dám nhìn gần, bộ trang phục lộng lẫy có thể chôn vùi người ta kia chẳng những không long trọng quá mức mà còn trở thành phông nền cho thần phi tiên tử.

Triệu Cầm Đan: …

Nàng cũng chưa từng nghiên cứu đầu nên không biết phản bác kiểu gì, nhưng theo cách nói này thì người thông minh nhất cả núi Huyền Ẩn không thể nghi ngờ chắc chắn là La sư huynh của Tiềm Tu tự.

Mãi đến lúc này, nàng mới phản ứng được vì nàng từ chối cô bé Mật A kia quạt và nâng vạt váy, những người Tu Dực kia mới cho rằng nàng không hài lòng và muốn thừa cơ gạt bỏ tộc khác… một người hầu trong tửu lâu mà cũng bài trừ tộc khác!

– Cũng không nói thế được, phục vụ của lầu Hải Thị hàng tháng luôn được nhận tiền thưởng của người đứng đầu, lúc tốt có bảy tám lượng bạc, là việc béo bở. Giờ có không ít xưởng máy lớn tuyển công nhân và người học việc đều nói rõ không muốn người Mật A, trên đảo chính đâu đâu cũng xa lánh bọn họ.

Nghe đến chuyện báo cỏ, Hề Bình nhíu mày như có điều suy nghĩ.

Triệu Cầm Đan bèn hỏi:

– Sao người Mật A không cãi lại?

Hề Bình liếc nhìn xung quanh, linh khí vô hình không vết bỗng chốc lan tràn ra và xoay một vòng bốn phía đề phòng có phù chú tai vách mạch dừng.

Lục Ngô kia nói:

– Tiếng phổ thông và ngữ pháp Nam Thục thoát thai từ tiếng Tu Dực, người Mật A phụng thờ trời đất thiên nhiên, không nhiều người đi học biết chữ. Chỉ có nhà bác học của Tu Dực mới rảnh rỗi viết báo nghiên cứu những chuyện này, ngài ạ, đi mua mấy tờ báo cỏ Chiêu Nghiệp đọc thử là biết, bên trên quay qua quay lại toàn là người ở mấy chỗ kia đang tranh luận, gần như không có tiếng nói của người Mật A.

Hề Bình liếc nhìn xung quanh, linh khí vô hình không vết bỗng chốc lan tràn ra và xoay một vòng bốn phía đề phòng có phù chú tai vách mạch dừng.

Lục Ngô và Triệu Cầm Đan lập tức bị khóa miệng cùng lúc.

Nói xong, nàng bèn đẩy cửa vào gian trên tầng cao nhất như bỏ trốn.

Bởi đeo mặt nạ linh tướng, cử chỉ hành động của Thái Tuế lại quá giống người phàm, Lục Ngô và Triệu Cầm Đan sống lẫn lộn lâu ở vùng cấm linh huyện Đào luôn quên mất vị này là một Thăng Linh.

Hề Bình lấy ra một bình lưu li nhỏ từ trong ngực, thiệp mời làm từ vảy tỉnh long bị “tống giam” trong bình, tấm vảy va nhẹ nhàng vào bình lưu li như muốn dẫn hắn tới một nơi nào đó, rồi đụng phải minh văn trên thân bình và lại bật trở về.

Trước mặt tu sĩ Khai Khiếu kỳ, Thăng Linh như một tòa linh sơn sống vậy, thả ra một chút hơi thở là có thể càn quét kinh mạch tu sĩ cấp thấp.

Chỉ chớp mắt, Hề Bình lại thu hơi thở về, hạ giọng bảo:

– Ta hoài nghi chưa chắc bản thân Vương Cách La Bảo đã triệu tập tà ma các phương.

Sư môn lụn bại, tan cửa nát nhà, khuê tú quý tộc khi xưa hạ mình lấy tà ma chân đất mắt toét, khó nói Tây vương mẫu có mấy phần tự nguyện, sau này xem chừng e không nhiều. Nàng ta cũng không quá để ý Đông hoàng nuôi người phụ nữ khác bên ngoài, sau khi mặt trắng Quảng An đế quân đến, hai người họ bèn chung tay nhuộm “Đông hoàng” thành “Đông lục”.

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dI

Hắn quả thực luôn rất muốn xem thử anh hùng thiên hạ tiến lên ngược với linh sơn sẽ thế nào, nhưng chỉ muốn, hắn sẽ không triệu tập – hắn không có thực lực này.

Tạm không nói đến những người từng bị hắn hại như Dư Thường Trạc Minh, mấy vị khác ai cũng có thế lực và thần thông riêng, người ta cũng chẳng được các trưởng lão Thiền Thuế chung tay “nâng” thành Thăng Linh. Không một ai trong số những kẻ vùng vẫy giành sự sống mấy trăm năm tới Thăng Linh là nhân vật đơn giản.

Vậy tại sao Vương Cách La Bảo này lại tự tin như vậy?

Nếu không có hẹn ngầm với những đại tà ma y mời tới, thì kẻ này chính là một tên đần tự tin mù quáng – nhưng nhìn từ phản ứng của ba vị ở vùng đất bách loạn kia thì không phải vế đầu, và trước đó Vương Cách La Bảo không có tiếng tăm gì, dường như cũng không có truyền thừa lợi hại nào, ám độ Trần Thương dưới chân linh sơn thì thực sự không giống một kẻ ngông cuồng không biết trời cao đất dày.

Chỉ có một khả năng – sau lưng Vương Cách La Bảo là một chi Mật A trong núi tiên Lăng Vân.

Lần này, ngoài mặt có vẻ như đại tà ma câu kết với nhau, một kẻ khác ở nội môn Lăng Vân vi phạm giao ước tiết lộ bí mật, trên thực tế rất có thể là hai tộc Tu Dực Mật A nội loạn, tộc Mật A muốn triệu tập những đại tà ma này để lợi dụng thông qua phương thức nào đó.

Nàng gật đầu tỏ vẻ cảm ơn, vội vàng vào phòng trong, liền nghe một người đàn ông trung niên nói:

Báo cỏ, độ nguyệt kim bản mới, những cơn gió đập dồn dập này hiển nhiên đã thổi tới cực tây của lục địa, những con quái vật hơi nước kia không phù hợp với truyền thống của tộc Mật A, sớm muộn gì họ cũng sẽ bị thuồng luồng cưỡi mây bỏ lại. Trí giả nội môn núi tiên hiển nhiên đã có người ý thức được, cứ tiếp tục như vậy, Mật A sắp không còn tấc đất cắm dùi ở quê nhà.

– Tới rồi.

Hề Bình lấy ra một bình lưu li nhỏ từ trong ngực, thiệp mời làm từ vảy tỉnh long bị “tống giam” trong bình, tấm vảy va nhẹ nhàng vào bình lưu li như muốn dẫn hắn tới một nơi nào đó, rồi đụng phải minh văn trên thân bình và lại bật trở về.

Còn chẳng cho cả cái bản đồ, ngươi bảo ta đến đâu là ta theo ngươi đến đó?

– Em cứ làm việc mình, ta không cần hầu hạ.

Hề Bình búng khẽ lên thân bình:

– Chúng ta trực tiếp tới núi Lăng Vân.

__________

Chúc các bạn năm mới vui vẻ nha, hi vọng (trộm vía) có thể edit xong trong năm nay (*´▽`*)

Advertisement

Một suy nghĩ 5 thoughts on “THÁI TUẾ – CHƯƠNG 147

  1. Lưới trời lồng lộng, đám tà ma và 1 cái . . . tạm gọi là 1 cái ngó sen đii ha bày sẵn thiên la địa võng, ngồi chỏng mỏ lên đợi sun rụn.
    Vốn cho rằng đợt lày được nếm thử cảm giác bắt ba ba trong chậu . . . Chỉ cần thần thức của cây liễu xấu xí này vừa chạm vào đất Thục là lập tức bị phun thuốc cho chết yểu ngay.
    Nhưng không. | nhấn mạnh | NHƯNG KHÔNG. KHÔNG HỀ. Cây yêu vân liễu này đã nảy mầm, không chỉ nảy nảy mầm bình thường thoy đâu nó còn nảy mầm 1 cách đường đường chính chính mọc ra lá vàng( thừa biết vàng thỏi 99.99 nhaa, lá úa thì nói chii nữa ) chói mù cả cái thành Chiêu Nghiệp. 😎😎😎
    | Rõ ngầu còn gìì |

    Hong ngờ tới phải hong (Haha)

    •Tết này vẫn giống Tết xưa, vẫn là con nít vân ưa lì xì.
    •Chúc chủ nhà năm mới nhìu lì xì nè ! !

    Đã thích bởi 3 người

    1. Haha sen trọc huynh vẫn cứ về với sư tôn đi đừng tơ tưởng con cái nhà người ta nữa, phản diện gì mà toàn bị liễu nó lôi đầu ra tấu hài, được mỗi cái sống dai nhất trong số các phản diện qua từng season :))))))

      Đã thích bởi 2 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s