THÁI TUẾ – CHƯƠNG 148

PHONG VÂN NỔI – 6

Tác giả: Priest

Edit: El-Ngựa sắt sông băng vào trong mộng

Thuồng luồng cưỡi mây của nước Thục lăn bánh muộn, vẫn dùng động cơ hơi nước làm bằng độ nguyệt kim bản cũ không thể nhìn thấy ở cả hai nước Uyển Sở.

Công nhân Mật A thấp bé khỏe khoắn nhấc xẻng sắt xúc than một mạch vào lò hơi, bản thân cũng đen đến mức tiệp màu với hòn than, chỉ lộ một đôi mắt sặc sỡ, thi thoảng duỗi thẳng lưng nhìn quanh với vài phần mù mờ.

Thăng Linh học kiếm không phải khua múa chiêu kiếm, cần bản thân tập trung hoàn toàn vào kiếm ý, rèn luyện mài giũa lặp đi lặp lại… nhưng Chi Tu dạy nghịch đồ này “chìm vào kiếm ý” y như mặc áo cho mèo hoang – ấn đầu xòe móng, dù sao cũng sống chết không nhét vào được.

Nói xong, người trên chín tầng mây và dân bách loạn nhìn nhau một cái, lại đều cười. Tim Triệu Cầm Đan nóng lên, nổi hết da gà da vịt.

“Vù” một tiếng, lưỡi kiếm dài phá vỡ bầu không, Chi Tu một lần nữa bổ nứt một khe hở trên ý chí của đạo trời không đâu không có.

Toa xe của thuồng luồng cưỡi mây chia làm bốn hạng, lầu Hải Thị có thể trực tiếp lấy giúp ghế lô.

– Phải đó sư phụ, đạo ti mệnh, gỗ mục không mở mang đầu óc cũng… shh, ta còn chưa nói gì cả mà!

Hề Bình oan lắm:

Ghế lô chiếm nguyên một toa xe, chỗ uống trà, phòng sách, phòng ngủ đầy đủ hết cả, bên trong còn sắp xếp phục vụ nam nữ chuyên biệt, ấn chuông là đến.

Chu thị khuấy lên họa Đông Hải chung quy sẽ đi về phía suy tàn, “tà ma” các nơi sớm muộn gì cũng bị trấn áp. Đến lúc đó y sẽ lóe lên sát ý theo bản năng khi nghe thấy hai chữ “tà ma”, Chiếu Đình sẽ động, dù lý trí y biết rằng tà ma cũng chưa chắc đều có tội ác tày trời… nhưng hồng thủy cũng không gian ác, địa chấn cũng chẳng tính kế đủ đường, dịch bệnh ăn mòn cơ thể con người cũng chỉ xuất phát từ bản năng, không ác cũng phải trị, đó chính là bản năng của linh sơn.

– Luyện kiếm còn có thể mất ngôn ngữ? Đạo kiếm này cũng lạ lùng quá, về lâu về dài chẳng phải mọi người sẽ câm hết à? Sư phụ, có phải năm ấy chính người ngồi xổm trên núi tuyết lâu không có ai nói chuyện rồi quên mất cách nói tiếng người… ui da!

Phía sau là toa xe hạng nhất, hạng hai, lên đó đều là người Tu Dực khá danh giá, hành khách hạng trên lên xe hết, toa xe kém một hạng mới bắt đầu thả người.

Trên có sư tôn, có lẽ cả đời này hắn cũng không trưởng thành nổi, lăn lộn trên đỉnh Phi Quỳnh hơn hai trăm năm, tuổi thọ hết, rồi bình tĩnh yên ổn ra đi. Đến lúc đó có lẽ sư phụ sẽ buồn một thời gian như nuôi con chó con mèo bị chết, nhưng thiên hạ không có tiệc chẳng tàn, phong chủ sống đến ngần này tuổi cũng đã thông suốt từ lâu, tử biệt cũng chẳng có gì không thể trút bỏ. Có lẽ sư phụ đột nhiên vắng lặng còn có thể tiến lên một bước trên kiếm đạo, tuần tự từng bước qua mấy trăm năm cũng có thể thiền thuế như thường.

Triệu Cầm Đan mở to mắt, thầm nghĩ: Đây là… người của A Hưởng? Là người sao?

Công nhân Mật A thấp bé khỏe khoắn nhấc xẻng sắt xúc than một mạch vào lò hơi, bản thân cũng đen đến mức tiệp màu với hòn than, chỉ lộ một đôi mắt sặc sỡ, thi thoảng duỗi thẳng lưng nhìn quanh với vài phần mù mờ.

Cho đến toa xe hạng ba, các “quản lý dẫn thuồng luồng” trên sân ga sẽ hét lớn như lùa dê bò và xua các hành khác chen chúc xô đẩy lên xe, người bị đẩy xuống cuối thường chưa kịp lên thì xe đã chạy, mọi người đành phải nhào lên chật vật bíu vào bên ngoài xe như châu chấu bám lên cây lúa rồi lại dìu già dắt trẻ leo vào xe trong tiếng chửi mát của người bên trong.

Đó sẽ là một cuộc đời mông muội nhường nào, và không buồn không lo đến đâu đây.

Cho đến khi thuồng luồng cưỡi mây đi về phía tây, một câu hỏi vẫn vang vọng không ngớt trong lòng Triệu Cầm Đan: Nhà các người mở núi Lăng Vân à?

Đại tiểu thư không biết, lúc này, “tiền bối” Thăng Linh cao thâm khó lường vững như núi sông trong mắt nàng đang bị Chiếu Đình đánh.

Chi Tu chỉ vừa sững người đã hiểu ý hắn, trầm mặc giây lát, y ra vẻ thoải mái nói:

Loại tu sĩ Thăng Linh như Thái Tuế vô duyên vô cớ tự tiện xông vào nước khác, làm không cẩn thận sẽ bị tế thần khí trấn sơn. Lần trước chúng Thăng Linh phạm phải điều kiêng kị ở huyện Đào, chẳng qua chỉ nhờ Huyền Vô không muốn đối địch với láng giềng xung quanh và không phạt được số đông thôi, lần này có mỗi mình hắn, dù hắn được xếp vào hàng ba mươi sáu phong chủ thì Huyền Ẩn cũng nói không được gì nếu hắn đứt ở đây.

Đó là núi tiên nước khác, trọng địa của vận mệnh quốc gia, đại trận trấn sơn nối liền vạn dặm địa mạch, tu sĩ nước ngoài nhập cảnh trái phép chỉ sợ tránh không kịp, hắn nói đi là đi?

Bởi đi tiếp về phía trước chính là núi Lăng Vân, người không phận sự miễn vào, nên trấn nhỏ biên thùy này có trạm gác của Hàng Long kỵ, ranh giới của đại trận trấn sơn cách Tuyền Thành chưa đầy sáu mươi dặm, ở đây có thể cảm nhận được uy lực thấp thoáng của linh sơn.

Phía sau là toa xe hạng nhất, hạng hai, lên đó đều là người Tu Dực khá danh giá, hành khách hạng trên lên xe hết, toa xe kém một hạng mới bắt đầu thả người.

Đáng tiếc trời xui đất khiến, hắn đã thấy đất trời, đã làm chúng sinh, lửa mãi sáng ngoài vòng giáo hóa truyền đến tay hắn mất rồi.

Nếu ở nước Sở, Triệu Cầm Đan không chừng phải hoài nghi Thái Tuế ôm mưu đồ xấu, lại muốn dùng chiêu “thông gia” kia để đưa Lục Ngô trung niên râu cả chòm nào đó đi làm vợ ai đó. Nhưng đây là Nam Thục, người Thục cực kì thận trọng trong hôn nhân, không hề có sở thích kết hôn khắp nơi như chó tè bậy của người Hạng gia, nếu con cháu nhà ai dan díu với ngoại tộc, họ thà đánh chết cũng phải đảm bảo huyết thống tộc mình không bị bôi bẩn.

Để lấy lò Hóa Ngoại cho y, Hề Bình chạy tới dưới mũi thánh nhân Nguyệt Mãn trộm gà cắp chó, suýt nữa biến thành củ sen, sao có thể để sư tôn nói ra lời không may mắn như “chết”?

Hề Bình nghi hoặc nói:

Nàng tò mò đến mức sắp bùng nổ, nhưng tiền bối Thái Tuế hình như đã nhập định trong chỗ uống trà của ghế lô, Triệu Cầm Đan cũng không muốn tùy tiện quấy rầy.

– Sắp đến rồi.

Toa xe của thuồng luồng cưỡi mây chia làm bốn hạng, lầu Hải Thị có thể trực tiếp lấy giúp ghế lô.

Một tu sĩ Thăng Linh, dù có đội một tấm mặt nạ linh tướng cà lơ phất phơ cỡ nào, khi hắn nhập định, cả người cũng sẽ trầm xuống.

– Tu sĩ quản lí bãi linh thú sơ suất, pháp trận tu bổ không kịp thời, hai con li sét chạy ra ngoài, vừa vặn hôm đó Nhân Kiêu trực, cho ăn ở khu thú đi trên mặt đất, không kịp tránh, bị cắn một phát. – Lê Mãn Lũng nói – Kiến huyết phong hầu, không đau đớn, Thái Tuế yên tâm.

Hắn giống như Chúc Long, vừa nhắm mắt, hết thảy xung quanh đều biến hóa theo cõi lòng hắn – người hầu của thuồng luồng cưỡi mây thỉnh thoảng tiến vào hỏi han ân cần không hiểu sao lại không tới quấy rầy nữa, với thính lực nửa Trúc Cơ của mình. Triệu Cầm Đan vậy mà hoàn toàn không nghe thấy tiếng xóc nảy trong quá trình thuồng luồng cưỡi mây chạy và tiếng ồn ở toa xe. Nàng cảm nhận được thần thức mình bị năng lượng của Thăng Linh kéo cả xuống, trái tim như mọc lông trấn tĩnh lại trong vài nhịp thở, bỗng có một chút cảm ngộ, tình cờ hoàn hồn lại giữa chừng, thuồng luồng cưỡi mây đã tới trạm tiếp theo – nàng bị hắn kéo vào nhập định trong vô thức.

Chỉ là… Chi tướng quân trong truyền thuyết cũng là người phàm, cũng sẽ yếu mềm, nếu không có đệ tử đi đạo bất tuần này, có lẽ y đã thỏa hiệp từ lâu. Là áp lực đến từ hậu bối bó buộc y ở đây, khiến y phải cân nhắc kĩ càng trước khi đưa ra bất cứ lựa chọn nào: có một đứa trẻ không đạo tâm đang lấy y làm thước đo, y có xứng đáng không?

Triệu Cầm Đan bỗng hiểu ra, thảo nào tốc độ tu hành của đệ tử trực tiếp vào nội môn mỗi lứa đều hơn xa ngoại môn, đệ tử có thể may mắn được một phong chủ nào đó chọn làm đệ tử thân truyền lại nhanh hơn xa những người khác, tài nguyên và tư chất là một mặt, thì ra ở bên tiền bối, họ có thể được đối phương đưa đi tìm tòi một độ cao khác!

Hề Bình vừa mở mắt, tiếng “rầm rầm” khi thuồng luồng cưỡi mây nghiền qua khe hở của đường ray lập tức tràn ngập toàn bộ toa xe, thế giới phàm tục bị ngăn cách bởi hơi thở Thăng Linh thoáng cái trở về bên cạnh.

Hề Bình tiếp lời cực nhanh:

Thái Tuế bình thường không hay hiện thân, phần lớn thời gian đều liên hệ từ xa với họ, không thể bỏ lỡ cơ hội, nhìn quanh, các tu sĩ Lục Ngô đi cùng đều mượn cơ hội đi theo làm bài tập hằng ngày, Triệu Cầm Đan cũng vội nắm vài viên linh thạch trong lòng bàn tay và nhập định.

Chiếu Đình đánh hắn xong yên tĩnh trở lại, thần thức Chi Tu phân ra trở về đỉnh Phi Quỳnh.

Nhưng… e rằng Chi tướng quân của đỉnh Phi Quỳnh không đồng ý lắm với kết luận này của nàng.

Thương nhân lớn giàu cách thức và tài lực nhất mới có tư cách tới phòng đấu giá lông linh thú của Tuyền Thành, Lục Ngô trước đó đã bỏ ra số tiền lớn cho kênh mua hàng này. Hề Bình tới không chút vội vàng, những nhà mua lớn khác đã đến trước, hắn rất quen với đám người này, vừa đến Tuyền Thành đã tới ba bữa tiệc xã giao trong một đêm. Triệu Cầm Đan bấy giờ mới biết loại da lông linh thú được thúc đẩy chủ yếu mỗi mùa đều là xu thế đám người này thương lượng sẵn với nhau, bọn họ hẹn ngầm duy trì một khuôn khổ hợp tác, lại âm thầm sóng ngầm cuộn trào cạnh tranh với nhau.

Chiếu Đình về chỗ đã bù đắp một hơi nguyên khí suýt nữa bị chuông Kiếp đun cạn kia của y, dần dà thỉnh thoảng Chi Tu có thể thở một hơi, không còn chỉ có thể “vo ve” nữa.

Không trúc cơ nổi, có lẽ hắn sẽ mãi không xuống được núi, chỉ có thể làm một tiểu đệ tử phá phách bên cạnh sư phụ, rảnh rỗi làm sập núi tuyết, ngày lễ ngày Tết hạ phàm về thăm nhà, mang đặc sản địa phương cho cả hai đầu.

Vách đá nơi sườn bắc truyền tới tiếng vọng như tới từ sâu trong linh sơn: Có gì không tốt?

Mỗi khi rảnh, y sẽ chạy tới chỗ Hề Bình xem tên nhóc này học kiếm, rất có vẻ không dạy được đệ tử kiếm thứ hai là sẽ chết không nhắm mắt.

Núi Lăng Vân người thú cộng sinh, ngoài linh thú nhận chủ do tu sĩ ngự thú tự nuôi bên cạnh, những linh thú khác đều ở trong bãi chăn nuôi để gây giống, huấn luyện… hoặc làm nguyên liệu cho hai đạo đan, khí. Bãi linh thú có tu sĩ quản lí, nhưng tu sĩ cao cao tại thượng sao có thể làm những việc bẩn việc mệt như cho ăn hót phân? Trước kia toàn chiêu mộ người phàm tới làm, chủ yếu là người Mật A giỏi chăn nuôi linh thú.

Y vẫn chưa chết, vẫn muốn cho hậu nhân nhìn xem cực hạn của người phàm rốt cuộc đi được bao xa trong thế đạo “luôn luôn là vậy”.

Nếu luật sắt rằng tà ma không thể thăng linh cũng có thể bị phá vỡ, vậy bầu trời kín không lọt gió này rốt cuộc còn có thể nứt thêm một tấc nữa không…

Để lấy lò Hóa Ngoại cho y, Hề Bình đã chạy đi trộm gà cắp chó dưới mũi thánh nhân Nguyệt Mãn, suýt nữa biến thành củ sen, sao có thể để sư tôn nói ra lời không may mắn như “chết”?

– Được, vậy giao cho ngươi, tôn nghiêm của ngươi nặng hơn cái linh sơn cứt chó này, – Hề Bình nói, đoạn lấy ra một túi gấm bỏ chuyển sinh mộc – đưa ta vào núi Lăng Vân.

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dX

Thế là đồ đệ cực “hiếu thuận” này bỏ ra tám năm, học được rất nhiều đường lối bất chính từ di cảo Lan Thương do Thu Sát để lại, nghe được một bụng ân oán tình thù dưới khung cửa sổ của tam kiệt bách loạn, một tay dẫn dắt huyện Đào phát tài, phát triển nguyên mẫu báo cỏ bằng chí thú thô bỉ vô hạn của mình, khiến văn hóa in ấn càn quét khắp lục địa… có thể nói rất không uổng phí thời gian, chỉ là không học được kiếm thứ hai.

Kiếm tu nhất thời cạn kiệt sức lực, một lần nữa ngủ đông… và nơi vết nứt của núi tuyết, một chồi non yếu ớt vươn ra.

Vì sao cứ phải đi xem Hề Sĩ Dung chứ?

Đại tiểu thư không biết, lúc này, “tiền bối” Thăng Linh cao thâm khó lường vững như núi sông trong mắt nàng đang bị Chiếu Đình đánh.

– Tập trung, – Chi Tu thở dài mệt mỏi – Hề Sĩ Dung, ngươi lại phân tâm cái gì?

Lê Mãn Lũng bình tĩnh nói bằng giọng chói tai kia của mình:

Hề Bình oan lắm:

– Tính mạng lão hủ quá bèo, sẽ lấy tôn nghiêm ra đảm bảo Triệu tiểu thư an toàn.

Đao gió và kiếm sương đồng thời xô về phía y, y đã chuẩn bị từ lâu, một đạo kiếm khí không sợ thần ma vọt thẳng lên trời, kiên cường gánh lại không biết lần thứ mấy ngàn mấy vạn.

– Không phân tâm mà, sư phụ, người lại không nhìn thấy ta đang nghĩ gì nữa rồi, thần thức ta biến hết thành hình dạng kiếm rồi!

Lại thấy Thái Tuế đứng dậy, ra đón và bảo:

Chi Tu quả thực không thấy được hắn đang nghĩ gì, nhưng có thể cảm nhận được linh đài hắn không có lấy một tia kiếm ý.

Hề Bình cười:

Thăng Linh học kiếm không phải khua múa chiêu kiếm, cần bản thân tập trung hoàn toàn vào kiếm ý, rèn luyện mài giũa lặp đi lặp lại… nhưng Chi Tu dạy nghịch đồ này “chìm vào kiếm ý” y như mặc áo cho mèo hoang – ấn đầu xòe móng, dù sao cũng sống chết không nhét vào được.

Hắn giống như Chúc Long, vừa nhắm mắt, hết thảy xung quanh đều biến hóa theo cõi lòng hắn – người hầu của thuồng luồng cưỡi mây thỉnh thoảng tiến vào hỏi han ân cần không hiểu sao lại không tới quấy rầy nữa, với thính lực nửa Trúc Cơ của mình. Triệu Cầm Đan vậy mà hoàn toàn không nghe thấy tiếng xóc nảy trong quá trình thuồng luồng cưỡi mây chạy và tiếng ồn ở toa xe. Nàng cảm nhận được thần thức mình bị năng lượng của Thăng Linh kéo cả xuống, trái tim như mọc lông trấn tĩnh lại trong vài nhịp thở, bỗng có một chút cảm ngộ, tình cờ hoàn hồn lại giữa chừng, thuồng luồng cưỡi mây đã tới trạm tiếp theo – nàng bị hắn kéo vào nhập định trong vô thức.

– Chìm vào trong kiếm ý, con người sẽ mất ngôn ngữ, ngươi còn huyên thiên với ta!

– Không quan trọng, – Hề Bình trầm mặc giây lát, nói – gia sư thường nói, tiếng người ta biết cũng có hạn.

Hề Bình nghi hoặc nói:

Mỗi khi rảnh, y sẽ chạy tới chỗ Hề Bình xem tên nhóc này học kiếm, rất có vẻ không dạy nổi đệ tử kiếm thứ hai chết không nhắm mắt.

Tuyền Thành chính là điểm cuối của chuyến thuồng luồng cưỡi mây đi về tây này, một lượng lớn thương lái và công nhân làm thuê đều xuống xe ở trạm này, bởi nơi đây có chợ phiên: mồng năm mỗi tháng, núi Lăng Vân sẽ đưa ra một số da lông xương của linh thú mà huyền môn không dùng đến và bán đấu giá cho người phàm, rất nhiều nhà buôn sỉ đợi vét hàng ở đây, trở về xử lí thêm một chút, làm thành đồ trang trí và quần áo trang sức độc đáo, quý giá hơn bất cứ thứ châu ngọc nào.

– Luyện kiếm còn có thể mất ngôn ngữ? Đạo kiếm này cũng lạ lùng quá, về lâu về dài chẳng phải mọi người sẽ câm hết à? Sư phụ, có phải năm ấy chính người ngồi xổm trên núi tuyết lâu không có ai nói chuyện rồi quên mất cách nói tiếng người… ui da!

Nàng nghiêng tai lắng nghe giây lát, mặt không cảm xúc ngẩng đầu, đánh một đạo linh khí lạnh buốt ra dằn chuông Kiếp sắp vang. Giây lát sau, cơn chấn động của chuông Kiếp lắng lại, nàng lại rụt tay về như không có chuyện gì xảy ra, nặn một phong vấn thiên: Chu Doanh là con cháu dòng chính Chu thị ta, có thể vào chỗ ta, ghi vào môn hạ đỉnh Bích Đàm. Đỉnh Bích Đàm không nhận nam giới, nhưng y quanh năm ở ngoại môn, nếu cần bế quan tiến tu, lệnh y tự đến Tiềm Tu tự là được.

– Không phân tâm mà, sư phụ người lại không thấy được ta đang nghĩ gì, thần thức ta biến hết thành hình dạng kiếm rồi!

Chiếu Đình lại cho hắn một phát.

Triệu Cầm Đan chưa bao giờ thấy dân bách loạn, vừa mở cửa đã giật nảy mình, thầm nghĩ yêu thú gì đây, suýt nữa rút kiếm.

– Nói đến thì đáng tiếc thật.

“Không đáng tin cậy” có lẽ là một loại thiên tính có sẵn từ lúc lọt lòng, Hề Bình đại khái lớn thế này mà không biết cảm giác “lòng trong vắt một vùng, chỉ còn lại một điều”, thậm chí là “quên trời quên đất quên mình” – tên này người nát ra bã khi khai khiếu được Đoan Duệ điện hạ nắn mà lòng vẫn mồm mép tép nhảy với chính mình; khi trúc cơ đang đồng thời tính kế tam ca hắn và tâm ma; thăng linh lại càng ghê gớm, vừa bị trời giáng sét đánh, vừa bàn bạc với Chu Doanh cách để lại một chiêu đề phòng vô tâm liên.

– Vi sư sai rồi, – Chi Tu lại thở dài – may mà năm đó ngươi không đi kiếm đạo theo ta, không thì có khi còn không trúc cơ nổi.

Người Tu Dực cho rằng người Mật A khôn lỏi cố ý, gây hấn òm sòm mấy lần, cuối cùng bãi linh thú núi Lăng Vân cấm chỉ người phàm vào trong, chỉ kéo vài dân bách loạn thần trí tương đối minh mẫn từ vùng đất bách loạn đến dùng. Dân bách loạn thân thể dị thường, không thể mở linh khiếu và chỉ thông minh hơn chó một chút, cho miếng cơm ăn là được, không cần tiền công. Những thứ chân tay vụng về này chết cũng chẳng sao, đất bách loạn có nhiều, bắt thêm một nhóm nữa đánh cho vào nếp là được.

Loại tu sĩ Thăng Linh như Thái Tuế vô duyên vô cớ tự tiện xông vào nước khác, làm không cẩn thận sẽ bị tế thần khí trấn sơn. Lần trước chúng Thăng Linh phạm phải điều kiêng kị ở huyện Đào, chẳng qua chỉ nhờ Huyền Vô không muốn đối địch với láng giềng xung quanh và không phạt được số đông thôi, lần này có mỗi mình hắn, dù hắn được xếp vào ba mươi sáu phong chủ thì Huyền Ẩn cũng nói không được gì nếu hắn đứt ở đây.

– Vi sư sai rồi, – Chi Tu lại thở dài – may mà năm đó ngươi không đi kiếm đạo theo ta, không thì có khi còn không trúc cơ nổi.

– Được rồi, ngươi nhiều lí lẽ. – Hề Bình rót chén trà cho hắn, nói – Sao ngươi lại đến đây một mình, Nhân Kiêu đâu?

Lời này nhẹ nhàng chạm vào năm tháng đã qua, trong khoảnh khắc như vậy, Hề Bình đã thất thần.

Thái Tuế bình thường không hay hiện thân, phần lớn thời gian đều liên hệ từ xa với họ, không thể bỏ lỡ cơ hội, nhìn quanh, các tu sĩ Lục Ngô đi cùng đều mượn cơ hội đi theo làm bài tập hằng ngày, Triệu Cầm Đan cũng vội nắm vài viên linh thạch trong lòng bàn tay và nhập định.

Không trúc cơ nổi, có lẽ hắn sẽ mãi không xuống được núi, chỉ có thể làm một tiểu đệ tử phá phách bên cạnh sư phụ, rảnh rỗi làm sập núi tuyết, ngày lễ ngày Tết hạ phàm về thăm nhà, mang đặc sản địa phương cho cả hai đầu.

Trên có sư tôn, có lẽ cả đời này hắn cũng không trưởng thành nổi, lăn lộn trên đỉnh Phi Quỳnh hơn hai trăm năm, tuổi thọ hết, rồi bình tĩnh yên ổn ra đi. Đến lúc đó có lẽ sư phụ sẽ buồn một thời gian như nuôi con chó con mèo bị chết, nhưng thiên hạ không có tiệc chẳng tàn, phong chủ sống đến ngần này tuổi cũng đã thông suốt từ lâu, tử biệt cũng chẳng có gì không thể trút bỏ. Có lẽ sư phụ đột nhiên vắng lặng còn có thể tiến lên một bước trên kiếm đạo, tuần tự từng bước qua mấy trăm năm cũng có thể thiền thuế như thường.

Dân bách loạn tự xưng Lê Mãn Lung kia không kiêu ngạo không tự ti cảm ơn và nhận, rồi nói:

Thế gian biến ảo khôn lường mắc mớ gì đến Hề Bình hắn?

Áp lực vạn quân bao trùm lên Chiếu Đình, thanh kiếm vá trời tuy mỏng hơn một phân nhưng đã trải qua sự luyện rèn của lò Hóa Ngoại thét dài, kiếm khí tăng thêm mũi nhọn hơn trước quét ra, xô vào núi tuyết tạo thành một vết nứt.

Đó sẽ là một cuộc đời mông muội nhường nào, và không buồn không lo đến đâu đây.

Hề Bình cười:

Chiếu Đình về chỗ đã bù đắp một hơi nguyên khí suýt nữa bị chuông Kiếp đun cạn kia của y, dần dà thỉnh thoảng Chi Tu có thể thở một hơi, không còn chỉ có thể “vo ve” nữa.

– Lửa lớn không dừng, ve kêu không dứt — tham kiến Thái Tuế, từ khi chia tay có khỏe hay không?

– Nói đến thì đáng tiếc thật.

Đáng tiếc trời xui đất khiến, hắn đã thấy đất trời, đã làm chúng sinh, lửa mãi sáng ngoài vòng giáo hóa đã truyền đến tay hắn mất rồi.

Chi Tu chỉ vừa sững người đã hiểu ý hắn, trầm mặc giây lát, y ra vẻ thoải mái nói:

Liền nghe Thái Tuế chỉ vào nàng và bảo:

– Thôi, ngươi tự gọt giũa tử tế đi, không được thật thì… chậc, không được thật thì đợi ta xuất quan rồi lại đặt hai kiếm vào kinh mạch ngươi, để ngươi lấy ra dọa người là được… ôi, Sĩ Dung à, ngươi còn không bằng khúc gỗ mục đâu, kiếm đạo này, gỗ mục không mở mang đầu óc cũng giỏi hơn bọ chét.

Hề Bình tiếp lời cực nhanh:

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dX

– Phải đó sư phụ, đạo ti mệnh, gỗ mục không mở mang đầu óc cũng… shh, ta còn chưa nói gì cả mà!

Ý chí của đạo trời rõ ràng vô cùng, chỉ cần y thỏa hiệp, Chiếu Đình sẽ biến thành cây dùi định sơn hà, long mạch Kim Bình được Chiếu Đình miễn cưỡng nối liền từ nay sẽ không còn xáo động.

Chiếu Đình đánh hắn xong yên tĩnh trở lại, thần thức Chi Tu phân ra trở về đỉnh Phi Quỳnh.

Đao gió và kiếm sương đồng thời xô về phía y, y đã chuẩn bị từ lâu, một đạo kiếm khí không sợ thần ma vọt thẳng lên trời, kiên cường gánh lại không biết lần thứ mấy ngàn mấy vạn.

Các trưởng lão cho rằng y đang lĩnh hội ý của trời đất, thực ra y đã hiểu xong lâu rồi.

Dân bách loạn kia khom người chắp tay một cách nghiêm chỉnh, cổ phát ra âm rung the thé, nói bằng tiếng Uyển rõ ràng và từ tốn:

– Nhân Kiêu mất hồi đầu năm.

Ý chí của đạo trời rõ ràng vô cùng, chỉ cần y thỏa hiệp, Chiếu Đình sẽ biến thành cây dùi định sơn hà, long mạch Kim Bình được Chiếu Đình miễn cưỡng nối liền từ nay sẽ không còn xáo động.

Y đạo tâm viên mãn, thánh nhân hững hờ, tâm ý tương thông với linh sớn, sẽ buông bỏ tất cả những thứ nên buông bỏ.

Cho đến toa xe hạng ba, các “quản lý dẫn thuồng luồng” trên sân ga sẽ hét lớn như lùa dê bò và xua các hành khác chen chúc xô đẩy lên xe, người bị đẩy xuống cuối thường chưa kịp lên thì xe đã chạy, mọi người đành phải nhào lên chật vật bíu vào bên ngoài xe như châu chấu bám lên cây lúa rồi lại dìu già dắt trẻ leo vào xe trong tiếng chửi mát của người bên trong.

Y sẽ không còn bận tâm về vùng đất bách loạn, cũng sẽ không còn khó nguôi ngoai.

Y đạo tâm viên mãn, thánh nhân hững hờ, tâm ý tương thông với linh sớn, sẽ buông bỏ tất cả những thứ nên buông bỏ.

Chu thị khuấy lên họa Đông Hải chung quy sẽ đi về phía suy tàn, “tà ma” các nơi sớm muộn gì cũng bị trấn áp. Đến lúc đó y sẽ lóe lên sát ý theo bản năng khi nghe thấy hai chữ “tà ma”, Chiếu Đình sẽ động, dù lý trí y biết rằng tà ma cũng chưa chắc đều có tội ác tày trời… nhưng hồng thủy cũng không gian ác, địa chấn cũng chẳng tính kế đủ đường, dịch bệnh ăn mòn cơ thể con người cũng chỉ xuất phát từ bản năng, không ác cũng phải trị, đó chính là bản năng của linh sơn.

Lòng Triệu Cầm Đan càng kinh ngạc, bởi nghe nói dân bách loạn biến thành quỷ quái sống vì mất đi sự che chở của linh sơn, giết người ăn xác thối, sống tạm bợ như súc vật và thú hoang. Lần đầu tiên nàng biết, dân bách loạn lại có thể nói chuyện… có tên có họ có tên tự, còn biết nói tiếng Uyển một cách nho nhã!

Y sẽ trở thành “thánh nhân” mới.

Y sẽ không còn bận tâm về vùng đất bách loạn, cũng sẽ không còn khó nguôi ngoai.

– Tập trung, – Chi Tu thở dài mệt mỏi – Hề Sĩ Dung, ngươi lại phân tâm cái gì?

Vách đá nơi sườn bắc truyền tới tiếng vọng như tới từ sâu trong linh sơn: Có gì không tốt?

Thế gian biến ảo khôn lường mắc mớ gì đến Hề Bình hắn?

Có gì không tốt?

“Vù” một tiếng, lưỡi kiếm dài phá vỡ bầu không, Chi Tu một lần nữa bổ nứt một khe hở trên ý chí của đạo trời không đâu không có.

“Không đáng tin cậy” có lẽ là một loại thiên tính có sẵn từ lúc lọt lòng, Hề Bình đại khái lớn thế này mà không biết cảm giác “lòng trong vắt một vùng, chỉ còn lại một điều”, thậm chí là “quên trời quên đất quên mình” – tên này người nát ra bã khi khai khiếu được Đoan Duệ điện hạ nắn mà lòng vẫn mồm mép tép nhảy với chính mình; khi trúc cơ đang đồng thời tính kế tam ca hắn và tâm ma; thăng linh lại càng ghê gớm, vừa bị trời giáng sét đánh, vừa bàn bạc với Chu Doanh cách để lại một chiêu đề phòng vô tâm liên.

Nhưng tiểu đệ tử của y sẽ thất vọng.

Cho đến khi thuồng luồng cưỡi mây đi về phía tây, một câu hỏi vẫn vang vọng không ngớt trong lòng Triệu Cầm Đan: Nhà các người mở núi Lăng Vân à?

Vì sao cứ phải đi xem Hề Sĩ Dung chứ?

Trên đỉnh chính, đại trưởng công chúa Đoan Duệ bỗng mở mắt, cảm thấy chuông Kiếp thoáng rung động.

Thuồng luồng cưỡi mây của nước Thục lăn bánh muộn, vẫn dùng động cơ hơi nước làm bằng độ nguyệt kim bản cũ không thể nhìn thấy ở cả hai nước Uyển Sở.

Thực ra Chi Tu từ lâu đã nhìn ra suy nghĩ của tên nhóc kia quá hỗn tạp, không có tố chất học kiếm, đương nhiên cũng không phải y sợ mất mặt – dù sao oắt con cũng đã làm mất hết mặt mũi y lâu rồi.

Lời này nhẹ nhàng chạm vào năm tháng đã qua, trong khoảnh khắc như vậy, Hề Bình đã thất thần.

Chỉ là… Chi tướng quân trong truyền thuyết cũng là người phàm, cũng sẽ yếu mềm, nếu không có đệ tử đi đạo bất tuần này, có lẽ y đã thỏa hiệp từ lâu. Là áp lực đến từ hậu bối bó buộc y ở đây, khiến y phải cân nhắc kĩ càng trước khi đưa ra bất cứ lựa chọn nào: có một đứa trẻ không đạo tâm đang lấy y làm thước đo, y có xứng đáng không?

Đó là ngọn đèn sau lưng y.

Một khắc sau, họ đến một trấn nhỏ dưới chân núi Lăng Vân, tên là “Tuyền Thành”, không lớn.

Y vẫn chưa chết, vẫn muốn cho hậu nhân nhìn xem cực hạn của người phàm rốt cuộc đi được bao xa trong thế đạo “luôn luôn là vậy”.

Hề Bình chợt khựng lại.

Chi Tu quả thực không thấy được hắn đang nghĩ gì, nhưng có thể cảm nhận được linh đài hắn không có lấy một tia kiếm ý.

Ghế lô chiếm nguyên một toa xe, chỗ uống trà, phòng sách, phòng ngủ đầy đủ hết cả, bên trong còn sắp xếp phục vụ nam nữ chuyên biệt, ấn chuông là đến.

Nếu luật sắt rằng tà ma không thể thăng linh cũng có thể bị phá vỡ, vậy bầu trời kín không lọt gió này rốt cuộc còn có thể nứt thêm một tấc nữa không…

Đường đường kiếm tu, luôn không dễ gì thua một đạo sĩ luyện khí nổi tiếng yếu đuối nhỉ?

Thế là đồ đệ cực “hiếu thuận” này bỏ ra tám năm, học được rất nhiều con đường bất chính từ di cảo Lan Thương Thu Sát để lại, nghe được một bụng ân oán tình thù dưới khung cửa sổ của tam kiệt bách loạn, một tay dẫn dắt huyện Đào phát tài, phát triển nguyên mẫu báo cỏ bằng chí thú thô bỉ vô hạn của mình, khiến văn hóa in ấn càn quét khắp lục địa… có thể nói rất không uổng phí thời gian, chỉ là không học được kiếm thứ hai.

Áp lực vạn quân bao trùm lên Chiếu Đình, thanh kiếm vá trời tuy mỏng hơn một phân nhưng đã trải qua sự luyện rèn của lò Hóa Ngoại thét dài, kiếm khí tăng thêm mũi nhọn hơn trước quét ra, xô vào núi tuyết tạo thành một vết nứt.

Kiếm tu nhất thời cạn kiệt sức lực, một lần nữa ngủ đông… và nơi vết nứt của núi tuyết, một chồi non yếu ớt vươn ra.

Trên đỉnh chính, đại trưởng công chúa Đoan Duệ bỗng mở mắt, cảm thấy chuông Kiếp thoáng rung động.

Nàng nghiêng tai lắng nghe giây lát, mặt không cảm xúc ngẩng đầu, đánh một đạo linh khí lạnh buốt ra dằn chuông Kiếp sắp vang. Giây lát sau, cơn chấn động của chuông Kiếp lắng lại, nàng lại rụt tay về như không có chuyện gì xảy ra, nặn một phong vấn thiên: Chu Doanh là con cháu dòng chính Chu thị ta, có thể vào chỗ ta, ghi vào môn hạ đỉnh Bích Đàm. Đỉnh Bích Đàm không nhận nam giới, nhưng y quanh năm ở ngoại môn, nếu cần bế quan tiến tu, lệnh y tự đến Tiềm Tu tự là được.

Thuồng luồng cưỡi mây ở lục địa tây ngâm dài một tiếng “u”, đầu tàu đổ mưa, đuôi tàu vẫn nắng rực rỡ, đoàn tàu xuyên màn mưa nhỏ kia như một hàng rồng rắn, khói cuồn cuộn thở ra trên đỉnh đầu xông vào rừng mưa hai bên đường.

Hề Bình vừa mở mắt, tiếng “rầm rầm” khi thuồng luồng cưỡi mây nghiền qua khe hở của đường ray lập tức tràn ngập toàn bộ toa xe, thế giới phàm tục bị ngăn cách bởi hơi thở Thăng Linh thoáng cái trở về bên cạnh.

Nàng nhất thời hơi không hoàn hồn được, liền nghe Hề Bình nói:

Triệu Cầm Đan chợt tỉnh, nắm linh thạch trong lòng bàn tay đã hóa hết thành bột.

Nàng nhất thời hơi không hoàn hồn được, liền nghe Hề Bình nói:

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dX

– Sắp đến rồi.

Một khắc sau, họ đến một trấn nhỏ dưới chân núi Lăng Vân, tên là “Tuyền Thành”, không lớn.

Bởi đi tiếp về phía trước chính là núi Lăng Vân, người không phận sự miễn vào, nên trấn nhỏ biên thùy này có trạm gác của Hàng Long kỵ, ranh giới của đại trận trấn sơn cách Tuyền Thành chưa đầy sáu mươi dặm, ở đây có thể cảm nhận được uy lực thấp thoáng của linh sơn.

Tuyền Thành chính là điểm cuối của chuyến thuồng luồng cưỡi mây đi về tây này, một lượng lớn thương lái và công nhân làm thuê đều xuống xe ở trạm này, bởi nơi đây có chợ phiên: mồng năm mỗi tháng, núi Lăng Vân sẽ đưa ra một số da lông xương của linh thú mà huyền môn không dùng đến và bán đấu giá cho người phàm, rất nhiều nhà buôn sỉ đợi vét hàng ở đây, trở về xử lí thêm một chút, làm thành đồ trang trí và quần áo trang sức độc đáo, quý giá hơn bất cứ thứ châu ngọc nào.

Thương nhân lớn giàu cách thức và tài lực nhất mới có tư cách tới phòng đấu giá lông linh thú của Tuyền Thành, Lục Ngô trước đó đã bỏ ra số tiền lớn cho kênh mua hàng này. Hề Bình tới không chút vội vàng, những nhà mua lớn khác đã đến trước, hắn rất quen với đám người này, vừa đến Tuyền Thành đã tới ba bữa tiệc xã giao trong một đêm. Triệu Cầm Đan bấy giờ mới biết loại da lông linh thú được thúc đẩy chủ yếu mỗi mùa đều là xu thế đám người này thương lượng sẵn với nhau, bọn họ hẹn ngầm duy trì một khuôn khổ hợp tác, lại âm thầm sóng ngầm cuộn trào cạnh tranh với nhau.

Khi đêm hội đấu giá mồng năm kết thúc, Triệu Cầm Đan gặp được một người đặc biệt.

Nhưng… e rằng Chi tướng quân của đỉnh Phi Quỳnh không đồng ý lắm với kết luận này của nàng.

Đó vậy mà là một người dân bách loạn.

Màu da dân bách loạn trắng bệch, trên đầu chỉ có vài sợi tóc lưa thưa, vóc dáng bằng trẻ con đang lớn, lưng cong như con tôm. Ngón tay hắn ta cong queo biến dạng như một đôi móng vuốt rất không cân xứng, mặt chi chít khe rãnh, vừa cười đã để lộ răng nhọn đầy miệng, trông như sẽ hút máu ăn thịt bất cứ lúc nào.

Triệu Cầm Đan chưa bao giờ thấy dân bách loạn, vừa mở cửa đã giật nảy mình, thầm nghĩ yêu thú gì đây, suýt nữa rút kiếm.

Lại thấy Thái Tuế đứng dậy, ra đón và bảo:

– Khuyết Như tới rồi.

Dân bách loạn kia khom người chắp tay một cách nghiêm chỉnh, cổ phát ra âm rung the thé, nói bằng tiếng Uyển rõ ràng và từ tốn:

– Lửa lớn không dừng, ve kêu không dứt — tham kiến Thái Tuế, từ khi chia tay có khỏe hay không?

– Ngươi thôi đi, vào mau. – Hề Bình cười bảo – Ngụy Thành Hưởng chẳng dạy các ngươi cái gì tốt.

– Triệu cô nương cũng được coi là bạn thân của A Hưởng, gần đây đạo tâm linh cốt cô ấy đã thành, muốn tìm một nơi để trúc cơ, bãi linh thú thế nào?

Triệu Cầm Đan mở to mắt, thầm nghĩ: Đây là… người của A Hưởng? Là người sao?

Triệu Cầm Đan bỗng hiểu ra, thảo nào tốc độ tu hành của đệ tử trực tiếp vào nội môn mỗi lứa đều hơn xa ngoại môn, đệ tử có thể may mắn được một phong chủ nào đó chọn làm đệ tử thân truyền lại nhanh hơn xa những người khác, tài nguyên và tư chất là một mặt, thì ra ở bên tiền bối, họ có thể được đối phương đưa đi tìm tòi một độ cao khác!

Có gì không tốt?

– Không nói như vậy được, Thái Tuế, khẩu hiệu ngươi thấy có vẻ vô vị lại là một tiếng sấm mùa xuân với người ở nơi mịt mù tăm tối. Khi không chịu đựng được, luôn phải có một câu thần chú để kéo người ta lại. – Dân bách loạn nọ không chút hoang mang dạo bước vào cửa, cởi đấu lạp, ung dung chắp tay một cái với Triệu Cầm Đan – Lão hủ họ Lê, trên Mãn dưới Lũng, tên tục Khuyết Như, vì sinh ở vùng bách loạn nên tướng mạo hãi người, kinh động đến tiểu thư, thật có lỗi.

Lòng Triệu Cầm Đan càng kinh ngạc, bởi nghe nói dân bách loạn biến thành quỷ quái sống vì mất đi sự che chở của linh sơn, giết người ăn xác thối, sống tạm bợ như súc vật và thú hoang. Lần đầu tiên nàng biết, dân bách loạn lại có thể nói chuyện… có tên có họ có tên tự, còn biết nói tiếng Uyển một cách nho nhã!

– Được rồi, ngươi nhiều lí lẽ. – Hề Bình rót chén trà cho hắn, nói – Sao ngươi lại đến đây một mình, Nhân Kiêu đâu?

Nhưng bãi linh thú thuộc vùng ngoại vi núi tiên Lăng Vân, linh khí dồi dào, về lâu về dài sẽ có một số công nhân Mật A mở linh khiếu bị động như thợ mỏ ở mỏ Nam.

Dân bách loạn tự xưng Lê Mãn Lung kia không kiêu ngạo không tự ti cảm ơn và nhận, rồi nói:

– Khuyết Như tới rồi.

– Nhân Kiêu mất hồi đầu năm.

Hề Bình chợt khựng lại.

– Chìm vào trong kiếm ý, con người sẽ mất ngôn ngữ, ngươi còn huyên thiên với ta!

Nhưng tiểu đệ tử của y sẽ thất vọng.

– Tu sĩ quản lí bãi linh thú sơ suất, pháp trận tu bổ không kịp thời, hai con li sét chạy ra ngoài, vừa vặn hôm đó Nhân Kiêu trực, cho ăn ở khu thú đi trên mặt đất, không kịp tránh, bị cắn một phát. – Lê Mãn Lũng nói – Kiến huyết phong hầu, không đau đớn, Thái Tuế yên tâm.

Bấy giờ Triệu Cầm Đan mới ý thức được, những dân bách loạn này ở bãi chăn nuôi linh thú dưới chân núi Lăng Vân.

Thực ra Chi Tu từ lâu đã nhìn ra suy nghĩ của tên nhóc kia quá hỗn tạp, không có tố chất học kiếm, đương nhiên cũng không phải y sợ mất mặt – dù sao oắt con cũng đã làm mất hết mặt mũi y lâu rồi.

Núi Lăng Vân người thú cộng sinh, ngoài linh thú nhận chủ do tu sĩ ngự thú tự nuôi bên cạnh, những linh thú khác đều ở trong bãi chăn nuôi để gây giống, huấn luyện… hoặc làm nguyên liệu cho hai đạo đan, khí. Bãi linh thú có tu sĩ quản lí, nhưng tu sĩ cao cao tại thượng sao có thể làm những việc bẩn việc mệt như cho ăn hót phân? Trước kia toàn chiêu mộ người phàm tới làm, chủ yếu là người Mật A giỏi chăn nuôi linh thú.

Đó vậy mà là một người dân bách loạn.

Nhưng bãi linh thú thuộc vùng ngoại vi núi tiên Lăng Vân, linh khí dồi dào, về lâu về dài sẽ có một số công nhân Mật A mở linh khiếu bị động như thợ mỏ ở mỏ Nam.

Người Tu Dực cho rằng người Mật A khôn lỏi cố ý, gây hấn òm sòm mấy lần, cuối cùng bãi linh thú núi Lăng Vân cấm chỉ người phàm vào trong, chỉ kéo vài dân bách loạn thần trí tương đối minh mẫn từ vùng đất bách loạn đến dùng. Dân bách loạn thân thể dị thường, không thể mở linh khiếu và chỉ thông minh hơn chó một chút, cho miếng cơm ăn là được, không cần tiền công. Những thứ chân tay vụng về này chết cũng chẳng sao, đất bách loạn có nhiều, bắt thêm một nhóm nữa đánh cho vào nếp là được.

Lê Mãn Lũng bình tĩnh nói bằng giọng chói tai kia của mình:

Đó là ngọn đèn sau lưng y.

– Nhân gian như luyện ngục, bọn ta vùng vẫy giành sự sống chẳng qua chỉ là không cam tâm thôi, chết cũng là giải thoát, Thái Tuế không cần canh cánh. Hơn nữa bãi linh thú quản lí lỏng lẻo như vậy cũng chưa chắc không phải chuyện tốt đối với chúng ta. Tuy Nhân Kiêu không còn nhưng ta cũng không cô độc, không ít anh em ở bãi linh thú giờ đều là người của chúng ta, chỉ là họng lưỡi bọn ta biến dị, học nói không dễ, sợ mạo phạm Thái Tuế nên hôm nay không đưa tới.

– Không quan trọng, – Hề Bình trầm mặc giây lát, nói – gia sư thường nói, tiếng người ta biết cũng có hạn.

Nói xong, người trên chín tầng mây và dân bách loạn nhìn nhau một cái, lại đều cười. Tim Triệu Cầm Đan nóng lên, nổi hết da gà da vịt.

Liền nghe Thái Tuế chỉ vào nàng và bảo:

Lê Mãn Lũng nghiêm mặt nói:

Đọc truyện tại wp.me/pbtIYS-1dX

– Triệu cô nương cũng được coi là bạn thân của A Hưởng, gần đây đạo tâm linh cốt cô ấy đã thành, muốn tìm một nơi để trúc cơ, bãi linh thú thế nào?

Lê Mãn Lũng nghiêm mặt nói:

– Tính mạng lão hủ quá bèo, sẽ lấy tôn nghiêm ra đảm bảo Triệu tiểu thư an toàn.

– Được, vậy giao cho ngươi, tôn nghiêm của ngươi nặng hơn cái linh sơn cứt chó này, – Hề Bình nói, đoạn lấy ra một túi gấm bỏ chuyển sinh mộc – đưa ta vào núi Lăng Vân.

Advertisement

Một suy nghĩ 3 thoughts on “THÁI TUẾ – CHƯƠNG 148

  1. Vì mỗ đọc có chút không thuận nên mạnh dạn góp ý để đây nhá.

    “rất có vẻ không dạy nổi đệ tử kiếm thứ hai chết không nhắm mắt.”
    -> rất có dáng vẻ nếu không dạy nổi đệ tử chiêu kiếm thứ hai thì sẽ chết không nhắm mắt

    “dù hắn được xếp vào ba mươi sáu phong chủ thì Huyền Ẩn cũng nói không được gì nếu hắn đứt ở đây.”
    ->dù hắn được xếp vào vị trí của một trong ba mươi sáu phong chủ đi chăng nữa, thì Huyền Ẩn cũng không nói được gì nếu hắn đứt ở đây.

    Đã thích bởi 1 người

  2. Đọc đoạn ngộ đạo của Chi tướng quân, bỗng liên tưởng tới Huyền Vô vẫn lạc. Phải chăng cũng giống cá voi kình lạc, xác chìm xuống biển, là nguồn năng lượng nuôi dưỡng vạn sinh vật khác?
    Lính khí không tự sinh ra, cũng không tự mất đi. Nguyệt mãn, chẳng qua cũng là giải phóng tất thảy linh khí tụ lại qua ngàn năm, lặp lại vòng tuần hoàn đó?

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s